Đấng nam nhi chí ở bốn phương, hắn ta cũng mong có thể dưới một người trên vạn người.
"A Nhu, sao nàng có thể nói như vậy? Còn không mau xin lỗi Kiều Kiều."
Thôi Lạc Thư chỉ có thể mở lời để A Nhu xin lỗi.
Trong lòng Mục Tú Kiều đã hận Thẩm Nhu, nàng ta thầm dặn lòng mình, không cần nóng vội, ngày sau còn dài, chỉ cần Thẩm Nhu đồng ý cho mình vào cửa, sau này có nhiều cơ hội để trừng trị nàng.
"Ta, ta sẽ không xin lỗi, ta có hơi đói bụng, ta, ta bây giờ sẽ qua phòng bên dùng bữa sáng."
Hốc mắt Thẩm Nhu đỏ hoe, lời nói né tránh, đứng dậy đi về phía phòng bên cạnh.
Điệu bộ cũng có phần vội vàng, có thể thấy nàng rất đau lòng buồn bã.
Mọi người nhà họ Thôi đều cho rằng nàng không thể chấp nhận việc phu quân muốn cưới bình thê nên mới muốn trốn tránh.
Thôi mẫu hơi cau mày, mặc dù phản ứng của con dâu nằm trong dự liệu.
Nhưng chuyện này vẫn phải giải quyết nhanh chóng, dù sao huyện chủ cũng đã theo nhi tử trở về thôn Thủy Vân nhưng vẫn chưa có danh phận, kéo dài lâu sợ rằng sẽ có người trong thôn nói ra nói vào.
Người con dâu này ngoài vận thế có ích thì thực sự là có mắt không tròng, không biết tốt xấu, nếu không thì với thân phận thôn nữ của nàng, làm sao xứng với Lạc Thư.
Diêu Trang Thanh tâm tư cẩn thận tỉ mỉ, sẽ không nói bừa.
Nhưng Thôi Văn Lan, nàng ta mới mười một tuổi, một cô nương còn non nớt, tự nhiên là có gì nói nấy, bản thân nàng ta vốn không thích Thẩm Nhu, vì khi mẫu thân đến nhà họ Thẩm cầu hôn, gần như đã vét sạch cả gia sản, khiến nàng ta phải ăn cám nuốt rau.
Hơn nữa Thẩm Nhu dung mạo kiều diễm, là cô nương xinh đẹp nhất thôn Thủy Vân, đại đa số lang quân trong thôn Thủy Vân đều thích Thẩm Nhu, ngay cả người trong nhà của lang quân mà nàng ta ái mộ cũng từng đến nhà họ Thẩm cầu hôn, cho nên Thôi Văn Lan vẫn luôn không thích Thẩm Nhu, thêm vào đó huynh trưởng ba lần thi đỗ đầu trở thành trạng nguyên, nàng ta càng cảm thấy Thẩm Nhu không xứng với nhà họ Thôi của bọn họ.
Diêu Trang Thanh không nói ra được, Thôi Văn Lan lại nói không chút kiêng dè: "Tẩu tử thật sự là không biết tốt xấu, lúc này còn có tâm trạng đi ăn sáng, thật không biết lúc trước vì sao ca ca nhất định phải cưới nàng ta, theo ta thấy, Mục tỷ tỷ tốt hơn nàng ta gấp ngàn lần, nàng ta là cái thá gì, ngay cả một sợi tóc của huyện chủ cũng không bằng."
"Được rồi, đừng nói nữa." Thôi Lạc Thư cau mày: "A Nhu chắc chắn là sợ hãi nên mới phản ứng bất thường như vậy, mọi người đều đang đói, trước tiên hãy qua ăn sáng đi."
...
Thẩm Nhu đã sớm đến phòng bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)