Trở lại kiếp này, Thẩm Nhu hiểu rất rõ nguyên nhân vì sao Diêu Trang Thanh phải diễn kịch cũng muốn nàng đồng ý Mục Tú Kiều vào cửa.
Cho dù xem như Diêu Trang Thanh tin tưởng mệnh cách của nàng có thể cho Thôi gia phất lên như diều gặp gió. Nhưng Thôi gia cùng Thẩm gia đều là bình dân bách tính, Thôi gia những năm này phải nuôi trưởng tử đi học, còn phải lo lắng chi tiêu cả gia đình, chỉ có dựa vào việc Thôi phụ lên núi đi săn, tăng thêm sính lễ cho nàng, Thôi gia đã không còn bao nhiêu tiền bạc.
Dù là Diêu Trang Thanh có chút bản lĩnh kỳ kỳ quái quái, nhưng bà ta nghèo, mà càng nghèo càng muốn có được tài sản phong phú, ra ngựa vào xe, cuộc sống xa xỉ.
Mà Mục gia không chỉ có là nhà của các lão, còn rất giàu có, có thể giúp đỡ Thôi Lạc Thư trong quan hệ giao thiệp chốn kinh thành và có ích trên con đường làm quan.
Cho nên Diêu Trang Thanh không chỉ có muốn cái gọi là vận thế kia của nàng, bà ta còn muốn có cuộc sống giàu có đầy đủ hơn.
Cũng vì thế mà bà ta mới nhất định phải làm cho Mục Tú Kiều vào cửa thành bình thê của Thôi Lạc Thư.
Mục Tú Kiều thấy Thôi Lạc Thư bị Diêu Trang Thanh tát, lê hoa đái vũ khóc ròng nói: "Bá mẫu, hết thảy đều là do ta, là lỗi của ta, không trách Lạc Lang, cầu ngài chớ có đánh Lạc Lang."
Thôi mẫu trừng Mục Tú Kiều một chút, giống như rất giận và buồn bực, nhưng nàng cũng không tiện thật sự trách cứ Huyện Chủ.
"Ai nha, tẩu tẩu, ngươi mau đồng ý đi, phải biết thân phận Mục tỷ tỷ như vậy, ngay cả vương công quý tộc đều có thể gả đấy."
Tiểu cô Thôi Văn Lan cũng nhịn không được mở miệng thúc giục.
Ở trong mắt Thôi Văn Lan, Huyện Chủ đó, đây chính là gần như Công Chúa, là giai cấp mà nàng ta nằm mơ cũng muốn dính vào, còn có thể để cho ca ca lên làm quan, cũng không biết tẩu tử đang do dự cái gì.
Thẩm Nhu đột nhiên ngẩng đầu, nàng bây giờ vẫn ngồi ở trên vị trí cao nhất .
Những người này vì lừa gạt nàng đồng ý để Mục Tú Kiều vào cửa, tất cả đều tỏ vẻ nhún nhường khúm núm.
Kiếp trước nàng căn bản chưa kịp phản ứng, liền bị những người này lừa gạt mà đồng ý chuyện để Mục Tú Kiều vào cửa.
Thế nhưng hiện tại…
Lời này vừa thốt ra, Thôi Lạc Thư ngược lại càng tự trách và đau lòng cho Thẩm Nhu hơn.
Nhưng hắn ta vẫn có chút trách móc A Nhu.
Thân phận của Mục Tú Kiều rất cao quý, là chìa khóa để hắn ta có thể thăng tiến nhanh chóng ở kinh thành sau này.
Từ xưa đến nay, trạng nguyên không đếm xuể nhưng có mấy người thực sự có thể làm quan nhất phẩm?
Trong lòng hắn ta quả thực là yêu mến A Nhu, muốn cưới Mục Tú Kiều chỉ là vì thân phận của nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



