Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc trước dì Ngô cũng chưa phản ứng kịp, mãi về sau mới hiểu được ý của Quan thái thái và Quan tiểu thư. Giờ thì vừa hay có thể vin vào đó để đưa ra một lý do xem như hợp lý cho việc Quan Hủ Hủ “vu oan” mình.
Quả nhiên, lời này vừa nói ra, Khương Tố đứng bên cạnh nghe xong liền biết thì ra còn có chuyện trước đó thật. Ánh mắt cậu nhìn Quan Hủ Hủ gần như đầy vẻ chán ghét.
“Cô cũng thật nhỏ nhen quá rồi đấy. Dì Ngô có làm gì cô đâu, cần phải như vậy không? Mới chỉ ngày đầu trở về đã gây chuyện, cô đúng là…”
Ba chữ kẻ phá rối còn chưa kịp thốt ra, thì bên cạnh đã vang lên một giọng nói không lạnh không nóng, mang theo vài phần áp lực, nhàn nhạt đè xuống cậu.
“Khương Tố.”
Chỉ hai chữ thôi đã khiến cậu lập tức ngậm miệng lại. Khi quay sang nhìn anh họ của mình, phát hiện nụ cười trên mặt anh ta cũng lạnh đi mấy phần, cậu liền âm thầm co rúm một chút, không dám nói thêm gì nữa.
Chỉ là trong đáy mắt, sự bất mãn với Quan Hủ Hủ vẫn không hề giảm đi chút nào.
Có Khương Tố đứng ra bênh vực, dì Ngô lúc này khí thế bừng bừng, lưng cũng đứng thẳng hơn, trên mặt đầy vẻ phẫn uất vì bị oan.
“Đại tiểu thư không tin tôi thì có thể cho người lục soát phòng tôi! Tôi đường đường chính chính, không sợ bị soát! Tuy tôi chỉ làm việc vặt trong nhà, nhưng cũng không thể để người ta vu oan trắng trợn như vậy được!”
Chuyện bên này ồn ào quá, người giúp việc trong biệt thự tự nhiên đều tụ lại, chỉ là không ai dám tiến lại gần.
Từ xa nghe được đại khái, trong lòng họ cũng dần nảy sinh chút dè chừng đối với vị đại tiểu thư vừa mới trở về này.
Nghe nói đại tiểu thư cũng được nuôi dạy trong một gia đình giàu có, giờ nhìn dáng vẻ cô ấy đúng là cao cao tại thượng, dường như khinh thường những người làm bảo mẫu, giúp việc như họ.
Không ai thích bị người khác khinh thường, trong lòng đối với đại tiểu thư mới về nhà này cũng không có ấn tượng tốt đẹp gì.
Khương Vũ Thành tất nhiên cũng nhận ra ánh mắt đám người giúp việc nhìn Hủ Hủ. Lúc này ông giữ khuôn mặt căng cứng, nhìn chằm chằm Quan Hủ Hủ, định mở miệng ngăn chặn “trò hề” này, thì lại nghe Quan Hủ Hủ cuối cùng cũng cất tiếng lần nữa, giọng nói không nhanh không chậm.
“Tôi nói bà trộm tiền lúc nào?”
Lời này vừa thốt ra, mấy người có mặt đều sững sờ.
Khương Tố là người không nhịn được mở miệng trước: “Vừa rồi chính cô nói dì Ngô trộm tiền, giờ lại chối à?”
Quan Hủ Hủ liếc cậu ta một cái: “Tôi nói là bà ta đã lấy trộm tài khí của Khương gia.”
Còn chuyện trộm tiền là do Lộ Tuyết Khê bên cạnh nói ra.
Không biết là cố ý dẫn dắt người khác hay chỉ vô tình nói gộp lại, nhưng rõ ràng mọi người đều đã bị lời cô ta làm cho hiểu sai hết rồi.
"Ăn cắp tài khí và ăn cắp tiền bạc là hai chuyện khác nhau."
Ít nhất, tra soát trực tiếp là không thể tìm được.
Cũng chính vì có thế dựa như vậy nên lúc nãy đối phương mới dám mở miệng cho người đi lục soát một cách ngang ngược như thế.
Khương Tố nghe mà thấy mơ mơ hồ hồ, chỉ cảm thấy cô đang ngụy biện: “Tài khí thì làm sao mà trộm được? Cô đừng bày mấy thứ hàm hồ này ra, nghe là biết đang dọa người rồi.”
Khương Hoài nghe vậy liền liếc cậu ta một cái, ánh mắt đầy cảnh cáo.
Cho dù Hủ Hủ có đang dọa người đi chăng nữa, thì với thân phận của cô, dọa người ta một chút thì đã sao?
Khương Hoài trong lòng vẫn còn nghi hoặc, nhưng không giống những người khác, cho rằng Quan Hủ Hủ đang nói bậy.
Quan Hủ Hủ lại lười để ý đến cậu thiếu niên bên cạnh — người lẽ ra là đường đệ của mình — mà quay lại nhìn dì Ngô. Bất chợt, cô giơ tay chỉ về một chỗ nào đó.
“Bà chôn cái gì ở đằng kia?”
Hướng cô chỉ tới chính là một bồn hoa ở góc vườn — cũng là nơi mà lúc trước, khi làm việc thất thần, ánh mắt dì Ngô đã vô thức liếc về.
Dì Ngô vốn đã thấp thỏm bất an, lúc này thấy Quan Hủ Hủ chỉ đúng vị trí đó một cách chính xác, tim bà lập tức hẫng một nhịp, mồ hôi lạnh ở thái dương gần như trượt xuống.
Không thể nào, không thể nào.
Cô ấy biết thật……
Sao lại như vậy?
Khương Vũ Thành nhìn thấy phản ứng của dì Ngô thì trong lòng gần như đã chắc chắn điều gì đó. Ông quay đầu, ra hiệu cho quản gia đứng bên cạnh: “Ông ra xem.”
Quản gia vốn đã tò mò, giờ được ra hiệu, liền nhanh chân đi về phía Quan Hủ Hủ chỉ.
Mấy người đang đứng hóng hớt cũng đi theo bước chân của quản gia, tiến tới bên bồn hoa.
Những người khác thì vì tò mò mà đi theo, còn Khương Tố lại hoàn toàn không tin, mang vẻ mặt “để xem cô bày trò gì được” rồi cũng bước tới.
Chỉ thấy Quan Hủ Hủ chỉ vào lớp đất trồng của một gốc hoa nào đó, quản gia không nói một lời, liền cúi xuống, cầm chiếc xẻng nhỏ đào lớp đất ấy lên.
Cùng lúc đó, sắc mặt dì Ngô đã trắng bệch, đôi chân mềm nhũn gần như đứng không vững.
Nhưng lúc này, mọi người đều chú ý đến quản gia, chẳng ai để ý sắc mặt cô.
Đất trong bồn hoa vốn được thay định kỳ, nên quản gia đào lên cũng không tốn sức. Chỉ vài nhát đã tạo thành một cái hố nhỏ. Ngay sau đó, như thể lưỡi xẻng chạm phải thứ gì, mắt ông lập tức sáng lên.
“Đào được rồi!”
Quản gia nói, chiếc xẻng nhỏ đào lên một bao nhựa đen, bao nhựa bọc rất kỹ, ông đưa tay tháo lớp nhựa bên ngoài ra.
Ngay khoảnh khắc được mở ra, vài người đang đứng xem xung quanh lập tức ngửi thấy một mùi hôi thối bốc ra từ một túi giấy được bọc trong túi nhựa.
Quản gia không kìm được mà sắc mặt thay đổi, cố nhịn cảm giác buồn nôn, đưa tay định lấy túi giấy ấy, nhưng lại bị Quan Hủ Hủ bên cạnh đột nhiên gọi giật lại.
“Đừng đụng vào.”
Mấy người quay đầu lại thì thấy Quan Hủ Hủ bước lên phía trước, trong tay không biết lấy từ đâu ra một lá bùa màu vàng, rồi dán thẳng lên túi giấy đó.
Không biết có phải mọi người hoa mắt hay không, nhưng họ đều cảm giác rằng ngay khoảnh khắc lá bùa dán lên túi giấy, lớp giấy bên ngoài lập tức trở nên xám xịt và mục nát nhanh hơn.
Quản gia lại nhìn Quan Hủ Hủ một cái, thấy cô gật đầu, mới đưa tay, qua găng tay nhẹ nhàng mở túi giấy đó.
Chỉ thấy bên trong lớp giấy ấy là giấy đỏ — trông giống loại giấy đỏ thường dùng ở chùa để viết sinh thần bát tự. Khi được mở ra, trên đó quả thật có ghi mấy hàng bát tự, chỉ là những nét chữ kia giống như được viết bằng máu, giờ đã khô lại thành màu đen, và rõ ràng còn tỏa ra mùi hôi tanh khó chịu.
Ngoài ra, trong túi giấy còn có vài sợi tóc, cùng một bùa chú vẽ những ký hiệu quái dị.
Thứ tà môn như thế này, chỉ nhìn thôi cũng biết là cố ý chôn ở đây. Kết hợp với lời Quan Hủ Hủ vừa nói lúc nãy, mọi người còn không đoán ra được những thứ này dùng để làm gì sao.
Chỉ là họ không dám tin — thứ như thế này… thật sự có thể lấy trộm tài khí sao?
Khương Tố tận mắt thấy đúng là đào ra được thứ gì đó, cũng hoàn toàn không thể tin nổi, liền quay đầu nhìn dì Ngô.
Môi dì Ngô run rẩy, vẻ mặt đầy oan ức: “Không… không phải tôi chôn… Tôi thật sự chưa từng thấy những thứ này… Tiểu thiếu gia, biểu tiểu thư, các người phải tin tôi…”
Khương Tố vừa há miệng định nói tiếp thì Quan Hủ Hủ đã nhàn nhạt lên tiếng.
“Có phải do bà chôn hay không, chỉ cần kiểm tra camera quanh biệt thự là biết ngay.”
Vừa rồi cô đã xem qua, hệ thống camera quanh biệt thự của Khương gia gần như phủ kín mọi góc, muốn điều tra rõ ràng cũng không hề khó.
“Thiết Vận Phù phải được viết bằng máu của người chuyển vận, tức là bà, còn tóc trong gói là của người Khương gia. Dựa vào huyết mạch Khương gia để đánh cắp tài khí của Khương gia — tôi nói không sai chứ?”
Dì Ngô nghe đến đây thì toàn thân run lên, sắc mặt tái nhợt, lập tức ngã ngồi xuống đất.
Với bộ dạng này của bà ta, còn ai ở đây nhìn mà không hiểu — gói giấy đó chắc chắn là do bà ta chôn.
Còn về tóc, dì Ngô đã làm giúp việc ở Khương gia nhiều năm, muốn lấy một hai sợi tóc của người Khương gia thì quả thực dễ như trở bàn tay.
Chỉ là không biết mớ tóc đó của kẻ xui xẻo nào.
“Cho… cho dù là bà ta chôn đi nữa, thì cũng không thể nói là bà ta trộm cái gọi là tài khí đó, biết đâu…” Khương Tố vẫn còn cố cãi bướng, nhưng ở bên cạnh, đôi mắt đào hoa của Khương Hoài đã lạnh lẽo quét sang cậu ta.
“Câm miệng. Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




