Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Trở Về, Giả Thiên Kim Không Diễn Nữa Chương 10 Mất Vài Trăm Vạn Cũng Gọi Là Phá Tài

Cài Đặt

Chương 10 Mất Vài Trăm Vạn Cũng Gọi Là Phá Tài

Là đại ca lớn tuổi nhất trong hàng hậu bối của Khương gia, Khương Hoài tuy lúc nào trên mặt cũng mang nụ cười, nhưng lời anh nói thì gần như chẳng ai dám không nghe theo.

Có đôi khi thậm chí còn hiệu nghiệm hơn cả lời của cha mẹ các nhà.

Giống như Khương Tố trước mắt đó, sau khi nhận được ánh mắt cảnh cáo từ Khương Hoài liền lập tức ngậm miệng lại, không dám nói thêm một lời.

Lộ Tuyết Khê liếc nhìn Khương Hoài một cái, rồi im lặng cúi mắt xuống, khiến người khác không nhìn rõ được vẻ mặt của cô ta.

Dì Ngô nhanh chóng bị nhân viên an ninh trong biệt thự đưa xuống dưới để quản thúc, nhưng chuyện này thì không dễ giải quyết chút nào.

Bề ngoài, dì Ngô chưa hề trộm cắp tài sản nào của Khương gia, nên báo công an chắc chắn là không được.

Nhiều lắm cũng chỉ xem như là bà ta mê tín.

Rốt cuộc thì chuyện trộm tài khí, thật sự không có căn cứ thực tế.

Nhưng xảy ra chuyện như thế này thì dì Ngô chắc chắn không thể tiếp tục ở lại Khương gia nữa.

“Đại tiểu thư, mấy thứ này phải xử lý thế nào?” Quản gia hỏi Quan Hủ Hủ đang đứng bên cạnh. Bất kể cô làm sao biết được dưới đó bị chôn đồ, nhưng rõ ràng vị đại tiểu thư vừa mới trở về này không hề tầm thường.

“Đốt đi là được.”

Quan Hủ Hủ nói xong thì lại lấy điện thoại ra, tiện tay thao tác gì đó trên màn hình. Khương Hoài thoáng liếc thấy qua khóe mắt, liền phát hiện cô đem mười vạn mà anh vừa chuyển cho cô, chuyển ngược lại năm vạn vào một tài khoản nào đó.

Khương Hoài thầm nhướng mày, nhưng không hỏi thêm.

Tiền đã đưa cho cô thì là của cô, cô muốn dùng thế nào, đó là chuyện của cô.

Trong thư phòng lớn của biệt thự, quản gia lại báo cáo những diễn biến vừa xảy ra dưới hoa viên cho Khương lão gia tử.

“…Minh Chu đã đào được thứ gì đó trong bồn hoa, e rằng chính là thứ mà đại tiểu thư nói dùng để lấy trộm tài khí của Khương gia.”

Khương lão gia tử hơi bất ngờ: “Đứa nhỏ đó mà cũng hiểu mấy thứ này sao?”

Quản gia suy nghĩ một lúc, nói: “Cũng có thể là trùng hợp.”

Ông nói: “Trong camera cho thấy thứ đó được chôn vào một tháng trước. Theo lời đại tiểu thư thì Khương gia hẳn đã bị mất đi một phần tài khí, nhưng sau đó tôi đã hỏi Đại Khương tổng, thì công ty và gia đình trong thời gian này đều không hề gặp tổn thất tiền bạc.”

Nói cách khác, thứ mà dì Ngô chôn không hề phát huy tác dụng, vậy nên mức độ tin cậy trong lời của Quan Hủ Hủ cũng cần phải xem xét lại.

Khương lão gia tử nghe vậy thì như có điều suy nghĩ, sau đó chỉ cười: “Xem ra chỉ là sở thích nhỏ của con bé thôi. Thôi được, chỉ cần không gây họa gì thì cứ để nó tùy ý.”

Còn về dì Ngô, cho dù chưa làm được gì, nhưng đã nảy sinh ý xấu thì đương nhiên không thể để bà ta tiếp tục ở lại Khương gia.

Bên này, khi nghe nói Khương gia hoàn toàn không hề tổn thất tiền của, phản ứng đầu tiên của Quan Hủ Hủ là không tin.

“Không thể nào.”

Khương Tố vốn dĩ thấy cô thật sự nói trúng chuyện của dì Ngô nên còn đang nghĩ liệu mình có quá hồ đồ hay không. Nhưng vừa nghe câu này, cậu ta liền bật cười hắt một tiếng.

“Tôi đã nói rồi mà, có người chỉ giỏi hù dọa thôi. Trộm tài khí cái gì chứ, nghe còn chưa từng nghe bao giờ!”

Quan Hủ Hủ liếc cậu ta một cái, ánh mắt rõ ràng như đang nói: “Thằng nhóc này, tránh xa tôi ra.”

Sau đó cô trực tiếp quay sang Khương Hoài: “Cho người kiểm tra tình hình tài khoản của dì Ngô và con trai bà ta trong vòng một tháng nay là biết ngay.”

Khương Hoài cũng tò mò về bản lĩnh của em gái, nên chẳng thấy phiền hà gì. Anh gọi một cú điện thoại dặn dò, rất nhanh sau đó bên kia đã gửi kết quả điều tra tới.

Ngay khi nhìn thấy kết quả điều tra, biểu cảm của Khương Hoài hiếm khi có chút khó tả.

Khương Tố và Lộ Tuyết Khê đều tò mò, thấy vậy không nhịn được lại gần muốn biết câu trả lời.

Lúc đó Khương Hoài lặng lẽ cất điện thoại, nhìn sang Quan Hủ Hủ bên cạnh, “Gần đây nhà dì Ngô đúng là phát tài, trúng một tấm vé số năm trăm vạn.”

Quan Hủ Hủ liền có biểu cảm kiểu biết ngay mà.

Cô biết mình không nhìn nhầm đâu.

“Tài khí là thứ có đi có lại, bên đó được 500 vạn, Khương Gia cũng phải mất đi vài trăm vạn.”

Quan Hủ Hủ nói rất nghiêm túc, Khương Hoài chỉ biết câm nín.

“Dự án của chi nhánh tuần trước có chút vấn đề, thiệt hại vài trăm vạn.”

Nhưng số tiền này, anh ta chẳng thèm để ý, huống hồ là một tổng tài như Khương Vũ Thành.

“Trước đó em nói phá tài, anh cứ tưởng ít nhất cũng mất vài trăm triệu, hóa ra chỉ vài trăm vạn.”

Khương Hoài tỏ vẻ như muốn nói: “Không phải anh không nghĩ tới, là do em dùng từ khiến anh hiểu nhầm đấy.”

Quan Hủ Hủ: ...

Vậy nên không phải là Khương gia không bị hút mất tài khí, mà là phần tài khí mà đối phương lấy đi đối với Khương gia chỉ như một sợi lông trâu — chẳng đáng kể gì.

Rớt còn chả buồn để ý.

Hừm, tư bản ác độc.

Dù bây giờ cô ấy đã là người nhà Khương gia, vẫn không khỏi ghen tị.

“Con trai của dì Ngô mấy tháng trước vì cờ bạc mà thua sạch toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà. Tháng trước lại say rượu lái xe đâm chết người rồi bị bắt giam. Gia đình nạn nhân yêu cầu bồi thường hai trăm vạn mới chịu ký đơn tha thứ. Có lẽ vì chuyện này mà dì Ngô mới nảy ra ý định lấy trộm tài khí của Khương gia.”

Hành vi của dì Ngô bị vạch trần, cộng thêm việc bà ta chủ động khai báo, nên Khương Hoài chỉ mất chưa đầy một giờ đã cho người điều tra ra nguyên nhân phía sau.

Nghe nói là say rượu lái xe đâm chết người, Quan Hủ Hủ liền theo bản năng liên hệ điều đó với luồng âm sát bám trên người dì Ngô.

Chỉ trong chớp mắt, lại nhanh chóng nhận ra điều bất thường.

Nếu là con trai dì Ngô đâm chết người, thì cùng lắm bà ta chỉ bị nhiễm âm sát gián tiếp. Nhưng luồng âm sát trên người dì Ngô lại giống như là trực tiếp giáng lên bà ta…

Cô suy nghĩ một chút, hỏi Khương Hoài, “Có thể cho em xem ảnh con trai dì Ngô không?”

Khương Hoài đối với việc chỉ trong thời gian ngắn mà Hủ Hủ đã quen với thân phận em gái mình, lại còn biết nhờ anh giúp đỡ, cảm thấy vô cùng hài lòng. Anh lập tức gửi một tin nhắn, và rất nhanh đã nhận được ảnh của con trai dì Ngô.

Ảnh điện thoại phóng to, Quan Hủ Hủ chỉ nhìn ảnh con trai dì Ngô đã cau mày,

“Không đúng, người này không nên có tướng mạo như thế này.”

Nói rồi, cô lại xin bát tự của người này, sau đó lấy từ chiếc túi nhỏ đeo bên hông ra ba đồng tiền cổ để bói ngay tại chỗ.

Gương mặt Khương Tố bên cạnh đầy khinh bỉ, cười khẽ

“Xì! Làm trò thần thần quỷ quỷ còn chưa chán à.”

Quan Hủ Hủ cũng chẳng buồn để ý đến cậu ta. Sau khi nhanh chóng bói xong, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô đã hiện lên vài phần nghiêm trọng.

Khương Tố lại bắt đầu tìm cảm giác tồn tại, giọng điệu mỉa mai: “Sao rồi? Có phải cô bấm tay một cái là tính ra được cái gì mà huyết quang tai họa không?”

Cậu ta từng xem qua, mấy ông thầy bói dưới gầm cầu đều thích nói vậy.

Cậu ta vẫn không tin Quan Hủ Hủ có bản lĩnh thật sự.

Quan Hủ Hủ không để ý đến cậu ta, chỉ nói thẳng với Khương Hoài: “Từ bát tự của người này mà tính, hắn lẽ ra phải mang vận mệnh sinh ra đã ngốc nghếch. Phật giáo có nói đến tám trí tuệ; nếu một người đời trước tội nghiệp quá sâu mà đời này vẫn muốn đầu thai làm người, sẽ bị tước đi một trí tuệ, khiến hắn sinh ra đã ngu dại. Nhưng người này hiện giờ lại đủ cả tám.”

Nhưng bà ta có lẽ không biết, kẻ đời trước tạo nhiều ác nghiệp thì đời này sinh ra ngốc nghếch cũng là lẽ thường. Nếu lại khôi phục trí tuệ, chẳng khác nào nghịch thiên cải mệnh — không chỉ giảm thọ, mà còn rất dễ trở thành kẻ xấu.

Con trai dì Ngô nghiện cờ bạc, lại còn uống rượu lái xe gây chết người — rõ ràng chính là hậu quả xấu do việc khôi phục trí tuệ mang lại.

Lúc này Quan Hủ Hủ đang ở ngay phòng khách, nói chuyện cũng không hề cố ý tránh ai. Bên cạnh có một bà giúp việc cứ dựng tai lên nghe lén, nghe đến đoạn này thì rõ ràng là có điều muốn nói, nhưng lại e ngại thân phận của mình nên không dám tùy tiện mở miệng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc