Nghĩ đoạn, anh liền cất giọng dứt khoát: "Xe cộ, tiền bạc và giấy giới thiệu đều có thể đáp ứng, riêng súng đạn thì tuyệt đối không. Anh đồng ý thì tôi lập tức cho người đi chuẩn bị, còn nếu không đồng ý thì đôi bên cứ tiếp tục đứng đây mà giằng co."
Vương Binh nhất thời nghẹn lời, rõ ràng con tin đang nằm trong tay hắn, sao người lính này nói chuyện lại ngang ngược và cứng rắn đến vậy?
"Mày không sợ tao ra tay giết chết cô ta à?"
Khóe môi Tiêu Cảnh Xuyên khẽ nhếch lên: "Anh bắt con tin là để mở đường thoát thân, nếu giết người rồi thì bản thân anh cũng phải đền mạng theo mà thôi."
Những kẻ liều mạng thực sự thường sẽ ra tay hạ sát con tin ngay khi vừa khống chế, mục đích thuần túy của bọn chúng là giết chóc để gieo rắc sự hoảng loạn. Nhưng kiểu người còn đứng lại đưa ra điều kiện thương lượng như Vương Binh rõ ràng là hạng người vô cùng sợ chết.
Cuối cùng, hắn đành phải cắn răng chấp nhận.
So với việc cố chấp đòi cho bằng được một khẩu súng, thì tìm cách tẩu thoát trong thời gian sớm nhất mới là thượng sách.
Tiêu Cảnh Xuyên ra hiệu cho cấp dưới đi chuẩn bị đồ đạc theo yêu cầu, bầu không khí tại hiện trường vẫn tiếp tục rơi vào thế giằng co nghẹt thở.
Đừng thấy bề ngoài Vương Binh đang hung hãn khống chế con tin, thực chất cả người hắn đã toát mồ hôi đầm đìa, bộ dạng trông còn căng thẳng và lo sợ hơn cả người đang bị bắt là Thẩm Minh Ngọc.
Rất nhanh sau đó, một chiến sĩ công an xách theo một chiếc bao tải vội vã chạy tới, bên trong đựng toàn bộ những thứ chuẩn bị cho Vương Binh, đồng thời còn lái sẵn một chiếc xe ô tô đến đỗ gần đó.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng này, Vương Binh mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi: "Mau ném đồ qua đây cho tao!"
Tiêu Cảnh Xuyên nhận lấy chiếc bao tải từ tay người công an, từng bước chậm rãi tiến lại gần chỗ Vương Binh.
Đúng lúc này, Thẩm Minh Ngọc lại đưa mắt ra hiệu với anh thêm một lần nữa. Khựng lại chừng ba giây, Tiêu Cảnh Xuyên khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, kín đáo đến mức khó ai nhận ra.
Toàn bộ ánh mắt của Vương Binh lúc này đều dán chặt vào chiếc bao tải, hoàn toàn không mảy may để ý đến ám hiệu ngầm giữa hai người.
Thẩm Minh Ngọc nín thở, nhanh chóng nhớ lại những đòn thế tự vệ mà huấn luyện viên từng chỉ dạy trước đây. Cô bất ngờ vung tay lên, tóm chặt lấy ngón tay cái của Vương Binh đang đặt ngang cổ mình rồi dùng hết sức bẻ ngoặt ra phía ngoài.
Vương Binh căn bản không thể ngờ một cô gái trông mảnh mai như vậy lại dám phản kháng. Cơn đau thấu xương ập tới tưởng chừng như ngón tay sắp gãy lìa khiến hắn không kìm được mà phải buông lỏng bàn tay đang nắm chặt.
Ngay khoảnh khắc lưỡi dao rời tay rơi xuống đất, Thẩm Minh Ngọc lập tức nghiêng người né phắt sang một bên. Tiêu Cảnh Xuyên tựa như một chú báo săn dũng mãnh lao vụt lên, phối hợp vô cùng ăn ý và chuẩn xác.
Bộp!
Loảng xoảng!
Đến khi mọi người xung quanh kịp hoàn hồn thì Vương Binh đã bị Tiêu Cảnh Xuyên khóa chặt hai tay, đè nghiến xuống nền đất lạnh, hoàn toàn không còn chút khả năng cựa quậy.
"Hay lắm! Tuyệt vời!" Quần chúng xung quanh đồng loạt reo hò, tiếng vỗ tay tán thưởng vang lên không ngớt.
"Đồng chí, cô có bị thương ở đâu không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


