Tên mặc đồ công nhân vốn đang cắm đầu bỏ trốn, mắt thấy quân nhân phía sau ngày càng áp sát, hắn biết rõ mình khó lòng chạy thoát. Đúng lúc trông thấy một cô gái ăn mặc chỉnh chu như tiểu thư nhà giàu, hắn liền chớp lấy cơ hội túm chặt lấy cô kéo về phía mình.
Đám đông xung quanh hoảng loạn la hét rồi vội vã lùi ra xa né tránh. Người quân nhân đuổi theo tên công nhân cũng buộc phải khựng lại bước chân.
Anh khẽ nhíu mày, trầm giọng cảnh cáo.
"Vương Binh, anh không thoát nổi đâu, mau thả con tin ra để được tính là lấy công chuộc tội." Ánh mắt anh đảo qua, vừa vặn nhìn rõ diện mạo của người đang bị Vương Binh bắt giữ.
Cùng lúc đó, Thẩm Minh Ngọc cũng ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, cả hai người đều đồng thời sững sờ trong giây lát.
Người đàn ông này thật sự quá đẹp trai!
Đồng chí nữ này quả thực vô cùng xinh đẹp!
Chỉ thấy người đồng chí quân nhân đối diện sở hữu tướng mạo vô cùng hút mắt. Đôi mắt hồ ly với phần đuôi mắt khẽ nhếch lên, đường nét góc cạnh cương nghị, làn da trắng trẻo, giữa hai đầu lông mày còn có một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt, nếu không nhìn thật gần thì khó lòng nhận ra.
Tổng thể gương mặt hoàn toàn có thể dùng từ xinh đẹp để hình dung, thế nhưng toàn thân anh lại toát ra khí chất uy nghiêm, chỉ có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng chứ tuyệt đối không dám khinh nhờn, vừa mâu thuẫn lại vừa hài hòa đến lạ kỳ.
Thẩm Minh Ngọc ngẩn người ra mất một giây. Đúng lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi mặc cảnh phục từ hướng bên kia vội vã chạy tới.
"Lão Tiêu, tình hình sao rồi?"
Đàm Bỉnh Khiêm vỗ mạnh vào vai Tiêu Cảnh Xuyên, vừa định mở miệng nói tiếp thì khi quay đầu nhìn thấy Thẩm Minh Ngọc cũng bất giác sững sờ trong giây lát, rồi mới gượng gạo hoàn hồn quay sang nhìn chằm chằm vào Vương Binh.
Vương Binh lúc này đang ở trong trạng thái tinh thần vô cùng căng thẳng. Trông thấy phía xa lại có thêm mấy chiến sĩ công an lao tới, con dao trên tay hắn vô thức siết chặt thêm vài phần.
"Đứng yên hết lại, nếu không tao giết cô ta!"
Thấy tình thế nguy cấp, Đàm Bỉnh Khiêm lập tức lên tiếng trấn an: "Vương Binh, anh bình tĩnh đã, đừng có manh động!"
Cùng lúc đó, Tiêu Cảnh Xuyên cũng nhanh chóng thu lại ánh nhìn từ gương mặt Thẩm Minh Ngọc, chuyển thẳng sang mặt Vương Binh với ánh mắt sắc lạnh như băng.
"Vương Binh, anh muốn điều kiện gì thì cứ nói ra."
Vương Binh nắm chặt con dao kề sát cổ Thẩm Minh Ngọc, đôi mắt đảo quanh một vòng quan sát xung quanh, thấy đồng bọn của mình chưa bị tóm gọn thì mới thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Chuẩn bị cho tao một chiếc xe ô tô, ba nghìn đồng tiền mặt, giấy giới thiệu, thêm một khẩu súng nữa!"
Ngoại trừ giấy giới thiệu là dễ kiếm nhất, ba điều kiện còn lại cái nào cũng khó như lên trời.
Ở cái thời buổi này, đừng nói là người dân bình thường có xe riêng, ngay cả các cơ quan đơn vị nhà nước cũng phải là nơi có hiệu quả kinh tế cực tốt mới được cấp xe.
Còn về số tiền ba nghìn đồng, trong thời đại mà từng đồng từng cắc đều vô cùng quý giá thì đây là một món tiền khổng lồ, trong thoáng chốc căn bản không thể nào gom đủ ngay được.
Chuyện giao súng thì lại càng là điều tuyệt đối không thể.
Tiêu Cảnh Xuyên đang định tiếp tục đàm phán điều kiện với Vương Binh thì Thẩm Minh Ngọc khẽ nháy mắt ra hiệu với anh.
Rõ ràng đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt, thậm chí còn chưa biết tên đối phương là gì, thế nhưng chỉ qua một ánh mắt của cô, Tiêu Cảnh Xuyên đã hiểu ngay lập tức.
Cô đang ra hiệu bảo anh hãy kéo dài thời gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
