Lúc này, Tĩnh Nhi bên cạnh dường như cảm nhận được bầu không khí trầm lắng.
Cô bé cầm miếng bánh, không ăn nữa, chỉ mở to đôi mắt tròn xoe, dè dặt quan sát từng cử chỉ của người lớn.
Sự cẩn trọng và lo âu phảng phất trong đáy mắt trong veo của đứa trẻ lại một lần nữa cứa vào lòng người làm tiểu cô như nàng một vết thương sâu hoắm.
Cố Hi Ngôn cố nén nỗi chua xót thê lương đang dâng trào trong lòng, mím môi nặn ra một nụ cười, nói với Mạnh Thư Huệ:
"Tẩu tẩu, tẩu dẫn hài tử lặn lội ngàn dặm mới tới đây, giờ này mấy mẫu tử còn biết đi đâu về đâu? Nay phụ mẫu khuất núi rồi, huynh trưởng cũng mất tích, tẩu chỉ có thể trông cậy vào muội. Chỗ muội dù có tệ đến đâu cũng không thể để tẩu và các tôn nhi chịu đói chịu rét, kiểu gì chẳng bớt ra được miếng cơm manh áo, thắt lưng buộc bụng mà sống."
Nàng giơ tay, xoa nhẹ lên bím tóc của Tĩnh Nhi, cười dịu dàng:
"Tĩnh Nhi ngoan, cứ ăn đi, cô mẫu ra ngoài một lát, lát nữa sẽ về ngay."
Tĩnh Nhi chớp chớp mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
Bên cạnh, Mạnh Thư Huệ nhìn cảnh ấy, vành mắt đỏ hoe, lệ bỗng nhòa đi.
Cố Hi Ngôn dỗ dành hai đứa trẻ xong, sai Xuân Lam trông chừng cẩn thận, lúc này mới kéo Mạnh Thư Huệ sang một góc khuất nói chuyện.
Nàng cười bảo, giọng kiên định:
"Tẩu tẩu, tẩu cứ yên tâm đợi ở đây, muội đi nói chuyện với Lão thái thái. Mọi việc đã có muội lo liệu, tẩu đừng nghĩ ngợi lung tung, kẻo bọn trẻ trong lòng cũng không yên. Tẩu đừng thấy trẻ con nhỏ, chúng tinh ý lắm, biết nhìn sắc mặt cả đấy, lại để chúng lo sợ, thất kinh lo lắng thì oan uổng."
Mạnh Thư Huệ do dự một chút, cuối cùng gật đầu:
"Thực ra tẩu không sợ khổ, tẩu sống thế nào cũng được, chỉ là vì hai đứa nhỏ mà thôi."
Cố Hi Ngôn đáp:
"Trong lòng muội hiểu cả, tẩu cứ yên tâm. Bây giờ muội bảo nha hoàn chọn mấy bộ y phục sạch sẽ ngày thường của muội, kiểu dáng không quá bắt mắt, tẩu thay vào cho đỡ phong phanh. Lát nữa muội về, mấy mẫu tử sẽ cùng muội đi diện kiến Lão thái thái."
Mạnh Thư Huệ nghe vậy, hiểu được tấm lòng chu đáo của Cố Hi Ngôn, vội nói:
"Tẩu hiểu rồi, tẩu cũng sẽ chải lại tóc cho hai đứa nhỏ gọn gàng."
Cố Hi Ngôn mỉm cười trấn an, lại gọi Thu Tang tới, dặn dò tỉ mỉ một hồi.
Lát nữa xuống bếp lấy hộp quà xuân lên cho tẩu tử và các cháu ăn lót dạ trước, lại dặn thêm vài việc nữa, Thu Tang đều vâng dạ đồng ý răm rắp.
Mạnh Thư Huệ thấy nàng chu đáo, cẩn thận như vậy, cảm động đến đỏ cả mắt, chỉ hận mình đến đây gây thêm phiền toái cho tiểu cô.
Cố Hi Ngôn chỉ mang theo một tiểu nha hoàn, vội vã rảo bước đi tới Thọ An đường.
Trên đường đi, nàng bước rất nhanh, tà váy bay bay theo gió.
Thỉnh thoảng gặp các bà quản gia hoặc những ma ma lớn tuổi có chút thể diện trong phủ, nàng liền chủ động chào hỏi, cười nhẹ một cái giữ lễ.
Rõ ràng ai nấy đều có chút thắc mắc trong lòng.
Mọi người đều biết nàng mang phận quả phụ, luôn giữ mình theo khuôn phép, ngoài giờ thỉnh an sáng tối ra thì đều ru rú trong viện của mình tụng kinh niệm phật, hôm nay lại thấy ra ngoài đi lại giữa ban ngày ban mặt.
Cố Hi Ngôn giả vờ như không biết những ánh mắt dò xét ấy, tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Khi bước vào Thọ An đường, từ xa đã nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng, vui vẻ vọng ra từ bên trong.
Đến gần thì thấy dưới hành lang chạm trổ, Tứ thiếu nãi nãi đang trò chuyện rôm rả cùng mấy nha hoàn, trên tay mỗi người đều cầm những chiếc diều ngũ sắc rực rỡ, lộng lẫy.
Tứ gia trong phủ thuộc Nhị phòng.
Tuy tuổi còn trẻ nhưng từ nhỏ đã có thiên tư đọc sách hơn người, vừa đến tuổi đội mũ (nhược quán) đã đỗ Tiến sĩ bảng vàng.
Nhờ bóng mát của phủ Quốc công che chở, hắn dễ dàng kiếm được chức Viên ngoại lang tòng ngũ phẩm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


