Nàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tĩnh Nhi, thấy tôn nữ lạnh cóng đến đỏ ửng, bèn gọi nha hoàn lấy khăn và nước nóng.
Nàng dùng bột đậu đào nhân cẩn thận rửa mặt mũi tay chân cho cả Tĩnh Nhi và Minh Nhi, tự tay dùng khăn mềm lau khô, rồi lại tỉ mẩn thoa Phù dung cao lên tay chúng.
Loại Phù dung cao này có trộn mỡ cừu và bột ngọc trai quý giá, dùng vào mùa đông da dẻ sẽ mềm mại, không bị nứt nẻ.
Sau một hồi chăm chút, hai đứa bé trông sạch sẽ, gọn gàng hơn nhiều, Cố Hi Ngôn bây giờ mới khẽ thở phào, cảm thấy an ủi đôi chút.
Bên cạnh, Mạnh Thư Huệ cũng mượn nước nóng bọn trẻ dùng qua để rửa mặt, lại ngồi trước bàn trang điểm của Cố Hi Ngôn chải lại mái tóc rối, trong gương đồng mờ ảo, mơ hồ có thể nhận ra vẻ thanh nhã hiền thục ngày xưa.
"Tẩu tẩu nói gì lạ vậy? Tẩu một thân một mình, thân gái dặm trường dẫn theo hài tử đi xa như thế, không biết đã nếm bao nhiêu khổ cực trần ai, muội còn để ý chút thể diện hão huyền ấy hay sao."
Nàng cười trấn an, nói tiếp:
"Tẩu tẩu, muội đã bảo nha hoàn xuống bếp lấy thêm đồ ăn. Giờ này đúng lúc dùng điểm tâm sáng, trong phủ đang chuẩn bị hộp quà xuân (Xuân hạp) để biếu tết, mấy mẫu tử cứ nếm thử cho biết vị. Bây giờ muội phải qua chỗ Lão thái thái một chuyến, bẩm báo với bà xem sắp xếp thế nào cho thỏa đáng."
Mạnh Thư Huệ im lặng một lát, mới dè dặt, ngập ngừng nói:
"Hi Ngôn, tẩu đến nương nhờ muội cũng là vì cùng đường tuyệt lộ rồi. Tẩu chịu khổ chút cũng chẳng sao, nhưng còn hai đứa nhỏ. Phụ mẫu giờ không còn, huynh trưởng muội cũng biền biệt không về được nữa, hy vọng hương hỏa của nhà họ Cố chúng ta chỉ còn trông vào đôi trẻ này."
"Dù thế nào tẩu cũng phải nuôi nấng chúng nên người, cho nên tẩu mới nghĩ đến chỗ muội, đặng nhờ muội giúp đỡ, che chở. Nhưng giờ nhìn cái phủ đây, quả đúng là cửa cao nhà rộng, tường cao hào sâu..."
Mạnh nương tử cúi đầu cười nhạt, thở dài não nề:
"Nếu thực sự không tiện, thì tẩu sẽ tính cách khác vậy."
Cố Hi Ngôn nhìn thấy vẻ khó xử và bất lực lẩn khuất dưới đáy mắt Mạnh Thư Huệ, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, vừa chua xót vừa đau đớn.
Rõ ràng tẩu tử cũng đã nếm mùi "mắt nhìn phú quý" của chốn cửa cao nhà rộng, thừa hiểu kẻ dưới đều nhìn mặt người mà bưng mâm, thói đời ấm lạnh.
Vì y phục của tẩu hàn vi, rách rưới, trông chẳng giống phu nhân nhà giàu sang gì, nên ngay cả việc vào cửa nhận người thân cũng gặp muôn vàn trắc trở, khinh khi.
Tẩu tử cũng từ lời lẽ, thái độ của đám nô tài, lão nô trong phủ mà cảm nhận được, tiểu cô tử nhà mình mang tiếng thủ tiết ở trong phủ chẳng có chút trọng lượng nào, phận mỏng cánh chuồn, kẻ dưới cũng coi thường ra mặt.
Trong hoàn cảnh đó, Mạnh Thư Huệ cảm thấy sự xuất hiện của nàng chẳng khác nào một gánh nặng ngàn cân đè lên vai tiểu cô.
Ý nghĩ này khiến Cố Hi Ngôn khó chịu muốn chết đi được.
Đây là tẩu tử mẫu gia nàng, người đã cùng huynh trưởng trải qua tám năm mưa gió, đồng cam cộng khổ, từng dạy nàng đường kim mũi chỉ, dạy nàng làm bánh trái, lời lẽ dịu dàng, ân cần dạy bảo, lại là người lo liệu tang sự cho phụ mẫu nàng, tận hiếu tận trách!
Hai đứa trẻ tẩu tẩu dẫn theo đều là máu mủ ruột rà của huynh trưởng nàng.
Giờ mẫu gia sa sút, cây đổ khỉ tan, họ không còn chốn dung thân, vạn bất đắc dĩ, gần như phải ăn xin dọc đường, cuối cùng mới đến được phủ Quốc công trong buổi sớm xuân lạnh lẽo thấu xương này.
Họ đã ôm bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu niềm tin mà đến, giờ lại chịu sự lạnh nhạt, ghẻ lạnh như vậy, trong lòng hẳn phải tro nguội, đau đớn đến thế nào!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


