Nhớ lại những điều này, Cố Hi Ngôn rũ mi mắt xuống, không muốn nhìn vào dáng vẻ ý khí phong phát, rực rỡ như thái dương của nam nhân trước mặt.
Bởi lẽ, phu quân của nàng - Lục Thừa Uyên, chính là người đã bỏ mạng trong trận chiến Tây Cương ác liệt năm ấy, sống không thấy người, chết chẳng tìm thấy xác.
Cùng một cuộc chiến chinh nơi sa trường gió cát, có người vinh quang áo gấm về làng, công danh gia tăng tột bậc; lại có người mãi mãi vùi xác nơi đất khách quê người, chẳng thể trở về.
Lúc này, Cố Hi Ngôn đối mặt với cuộc chạm trán bất ngờ, không tiện lẩn tránh, chỉ đành khẽ nghiêng người, thi lễ một cách cung kính.
Phu quân Lục Thừa Uyên của nàng xếp thứ sáu, nàng là phận đệ tức, dù sao cũng phải giữ trọn lễ nghĩa kính trọng.
Lục Thừa Liêm ngay cả nhìn thẳng cũng chẳng buồn liếc mắt, chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái đầy hờ hững, rồi sải bước đi thẳng về phía trước.
Lối đi bên cạnh bức bình phong vốn chẳng rộng rãi, trong khoảnh khắc lướt qua nhau, khóe mắt Cố Hi Ngôn có thể cảm nhận được vạt áo bào đỏ rực tung bay kia.
Chất liệu trữ ti hoa mỹ cầu kỳ, giữa tiết trời rét nàng Bân ảm đạm lại càng thêm chói lọi, sống động đến nhức mắt.
Cố Hi Ngôn lại nhớ đến người phu quân xấu số của mình, không kìm được lần thứ một vạn tự hỏi lòng:
Nếu chàng còn sống trở về thì sẽ thế nào? Chẳng cần lập chiến công hiển hách, chẳng cần phong hầu bái tướng, chỉ cần người còn sống là tốt rồi.
Nào ngờ đúng lúc này, Lục Thừa Liêm bỗng dưng khựng lại, nghiêng đầu nhìn sang.
Không kịp phòng bị, ánh mắt hai người va vào nhau.
Cố Hi Ngôn thoáng sững sờ, đầu óc trong phút chốc trở nên trống rỗng, vội vàng cụp mắt lảng tránh.
Ánh mắt của hắn quá mức sắc bén, thâm trầm và lạnh lẽo, tựa như lưỡi dao tuốt trần, có thể dễ dàng nhìn thấu tâm can người đối diện.
Trong lòng Cố Hi Ngôn dâng lên nỗi hoảng loạn, vội vàng thốt ra một câu cho có lệ:
"Tam gia, buổi sớm tốt lành."
Nói xong liền xách váy, vội vã rảo bước về phía trước.
Nàng đi rất nhanh, bước chân rối loạn, cảm giác như sắp bị gấu váy dài lượt thượt làm cho vấp ngã.
Phía sau, Thu Tang cũng bám sát gót, gần như phải chạy bước nhỏ mới theo kịp.
Đợi đi được một đoạn khá xa, nha hoàn mới nhỏ giọng nhắc nhở:
"Thiếu phu nhân, người đi chậm lại chút đi ạ, phía trước còn có người."
Thực ra bình thường các nàng vẫn đi cùng nhau, nhưng hôm nay bên viện Ngũ thiếu phu nhân có việc đột xuất nên đến trước.
Nàng lại đang hầu Lão thái thái dùng món, phận làm tôn tức không tiện để người khác thay tay, nên mới bị chậm trễ, đành phải lủi thủi về một mình.
Nghĩ đến những chuyện vụn vặt này, Cố Hi Ngôn lại cảm thấy thật vô vị và chua xót.
Thân là quả phụ, làm việc gì cũng phải nhìn trước ngó sau, nơm nớp lo sợ người ngoài nói ra nói vào một câu đàm tiếu.
Chẳng ai dạy nàng cách làm quả phụ thế nào cho phải đạo, bằng bẵng đã hai năm, vẫn cứ nơm nớp, e dè như thế.
Tâm trí chợt lại nhớ tới bóng dáng Lục Thừa Liêm ban nãy.
Hắn xếp thứ ba, thực ra chỉ lớn hơn phu quân nàng hai tuổi.
Đều là huynh đệ thân thích, vóc dáng thoạt nhìn cũng sàn sàn nhau, nhưng hắn dù sao cũng từng được nuôi dưỡng bên cạnh Thái hoàng thái hậu, lại chịu sự dạy bảo trực tiếp của Đế vương.
Cái khí độ vương giả ấy, cái uy nghiêm áp người ấy, quả thực khác biệt một trời một vực so với những huynh đệ khác trong gia tộc.
Hắn là gia bảo, là niềm kiêu hãnh của Kính Quốc công phủ, nhưng tính tình cũng nổi tiếng cao ngạo lạnh lùng, mắt không chứa bụi trần.
Kẻ dưới trong phủ phần lớn đều kính sợ hắn như thần, cô nương đương lúc xuân xanh lại thủ tiết, thân phận thấp bé như Cố Hi Ngôn đây, tự nhiên càng phải kính nhi viễn chi, tránh càng xa càng tốt.
Hơi thở nàng dần ổn định lại, chậm rãi đi về viện của mình.
Ai ngờ vừa bước chân vào cửa viện, đã thấy Tôn ma ma đang đứng dưới mái hiên ngóng cổ nhìn ra, vẻ mặt đầy nôn nóng.
Thấy nàng về, bà liền vội vàng đón lấy.
"Thiếu phu nhân, người đã về rồi! Lão nô vừa nghe thằng nhóc nhà ta nói..."
Bà liếc mắt nhìn ra bên ngoài, rồi đột ngột im bặt.
Cố Hi Ngôn nghe giọng điệu gấp gáp ấy, trong lòng cũng khựng lại một nhịp.
Nhị tiểu tử Tôn Vượng nhà Tôn ma ma đang làm việc ở tiền viện, tin tức vốn rất linh thông.
Bà ấy sốt sắng như vậy, ắt là có chuyện quan trọng chẳng lành.
Ngay lập tức, nàng cùng Tôn ma ma vào phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



