Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đá Bay Tra Nam, Tôi Cùng Đàn Em "Bốn Chân" Thu Phục Anh Chồng Sĩ Quan Cực Phẩm Chương 23: Chương 23

Cài Đặt

Chương 23: Chương 23

Sau một hồi đấm đá ra trò, ba kẻ kia đã mặt sưng như đầu heo, nhưng dân làng vẫn chưa nguôi giận. Phải đến khi Trần Miên Miên thấy "đủ đô" rồi mới lên tiếng ngăn họ lại.

Mọi người đánh xong thì bắt đầu nhìn nhau lúng túng, không biết xử lý tiếp thế nào. Dù sao lão trưởng thôn cũng đang nằm tênh hênh ra đó, lỡ ngày mai lão trả thù riêng thì phiền phức to.

"Cháu chẳng có dự tính gì to tát, chỉ là không muốn sống một cuộc đời nhẫn nhục như thế này nữa." Ánh mắt Trần Miên Miên lóe lên vẻ kiên định: "Kẻ nghèo thì chẳng sợ gì cả, cháu sẽ đi kiện họ!"

Nhà họ Phương thuê người cưỡng hiếp không thành, trưởng thôn lạm dụng chức quyền, Cát Xuân Hoa lăng nhăng, hai gã đàn ông kia phạm tội lưu manh. Một lũ này, chẳng đứa nào thoát được đâu!

Người thời này vốn rất kỵ việc đụng chạm đến cửa quan vì cho rằng không may mắn, nên họ không ngờ Trần Miên Miên lại dám quyết liệt đi kiện như vậy. Thật ra, chính cô cũng không ngờ dân làng hôm nay lại nhiệt tình đến thế, giúp cô tiết lộ được bao nhiêu việc.

"Để mọi người phải vất vả cả đêm thế này cháu thật sự rất áy náy. Chờ cháu báo án về, nhất định sẽ đến từng nhà để cảm ơn ạ."

Trần Miên Miên cúi đầu thật thấp trước những người đã giúp mình. Bao nhiêu năm qua, nếu chỉ dựa vào mấy miếng đồ ăn thừa của bà mẹ kế Cát Xuân Hoa thì nguyên chủ đã chết đói từ lâu rồi. Chính là nhờ dân làng thấy tội nghiệp, người cho mẩu rau, người cho bát canh mà nguyên chủ mới lớn được đến nhường này.

Lúc này, sự cảm kích của Trần Miên Miên là thật lòng. Cô thực sự muốn mua chút gì đó làm quà chia tay để tặng cho những người hàng xóm tốt bụng.

"Ơ hay cái con bé này, ơn huệ gì chứ. Nhà ai chẳng có con gái, nếu hôm nay chúng ta bỏ qua cho lũ súc vật này thì chẳng khác nào đẩy cháu vào hố lửa sao?"

Bà thím đứng cạnh xoa đầu cô, xua tay bảo cô đừng nghĩ ngợi nhiều. Thấy cô hiểu chuyện và ngoan ngoãn như vậy, ai nấy đều thấy xót xa cho cô bé tội nghiệp.

"Đúng đấy Miên Miên, rõ ràng là ba cái đứa này làm chuyện thất đức. Đã muốn kiện thì chúng ta trói nghiến chúng lên đồn công an luôn, để xem chúng còn hại người kiểu gì nữa!"

"Phải đấy, tôi đi lấy xe bò đây. Mang cả mụ Cát Xuân Hoa với tên gian phu kia đi luôn, hôm nay không đứa nào chạy thoát được đâu!"

Thấy dân làng sốt sắng giúp đỡ, Trần Miên Miên một lần nữa cảm nhận được cái tình làng nghĩa xóm thuần phác của thời đại này.

Chẳng mấy chốc, tin tức đã lan rộng, những người đang ngủ cũng bị dựng dậy. Trừ đám trẻ con đang ngủ say như chết, thì từ người lớn cho đến chó mèo trong thôn đều đã biết hết những chuyện "động trời" xảy ra ở nhà họ Phương.

Mọi người cũng đã rõ chuyện Phương Hữu Vi vì muốn bám gót con gái sư trưởng mà để bố mẹ hãm hại Trần Miên Miên. Cả làng dậy sóng, tiếng chửi bới vang lên khắp nơi. Đến khi Cát Xuân Hoa và tên "gian phu" Lý Tam bị tống lên xe bò, dân làng đều cầm đèn pin chạy ra xem.

Nhìn mấy kẻ mặt mũi bầm dập và nhìn Trần Miên Miên lầm lũi đi bên cạnh, dân làng phẫn nộ nhặt đá dưới đất ném túi bụi vào năm kẻ trên xe. Vì hạnh phúc của một mình thằng Phương Hữu Vi mà bao nhiêu người hợp mưu hại một cô gái, đúng là lũ chết tiệt!

Năm kẻ bị trói chặt trên xe bò, dù bị ném đau điếng cũng không dám kêu thành tiếng. Họ thừa hiểu lúc này mà dám ho he thì dân làng đang cơn điên tiết có thể đánh chết họ ngay tại chỗ.

Dù vậy, những gì chờ đợi họ phía trước chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì.

Có lẽ nhờ sự phẫn nộ tiếp thêm sức mạnh, con đường từ làng lên trấn bình thường mất một tiếng rưỡi, nay được rút ngắn xuống chỉ còn đúng một tiếng. Lúc tới nơi, trời vẫn còn chưa sáng.

Họ đánh xe bò thẳng đến đồn công an. Anh cảnh sát trực đêm bước ra, nhìn thấy một xe bò chở toàn những kẻ bị trói nghiến, mặt mũi bầm dập thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc