Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy mọi người đã đánh được một lúc, Trần Miên Miên nhân lúc không ai chú ý, lén quệt chút nước miếng lên mắt giả làm nước mắt rồi "gào" lên một tiếng.
[ It’s show time! Giờ diễn bắt đầu!]
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người đã tập trung vào mình, Trần Miên Miên dùng những bước chạy nhỏ đầy vẻ yếu ớt, lao đến chỗ Tôn Thúy Hoa lúc này đã bị đánh cho mặt mũi sưng vù.
"Bác gái Phương, cháu đã làm gì có lỗi với bác mà bác lại thuê người đến hủy hoại sự trong trắng của cháu? Hu hu hu... Năm năm qua cháu đối xử tốt với gia đình bác như móc tim móc phổi, chỉ vì anh Hữu Vi muốn cưới con gái sư trưởng mà các người nỡ lòng nào hại cháu như thế!"
Trần Miên Miên khóc lóc thảm thiết, trông thì như đang đau đớn đến chết đi sống lại, nhưng thực chất là đang lén dùng tay nhéo mạnh vào người Tôn Thúy Hoa. Dù sao trên người mụ ta cũng đầy vết tích rồi, ai mà biết được là cô nhéo cơ chứ?
"Á... Trần Miên Miên, con ranh con, mày dám nhéo tao!"
Tôn Thúy Hoa vẫn chưa hết hẳn thuốc, lại đang đau điếng nên chẳng màng đến thể diện hằng ngày, thẳng tay đẩy mạnh Trần Miên Miên một cái.
Trần Miên Miên chỉ chờ có thế, thuận đà ngã bệt xuống đất, vẻ mặt đầy đau khổ và bất lực. Nhìn cảnh này, mấy bà thím xung quanh lại "ngứa mắt", đồng loạt lột giày ra vả túi bụi vào mặt mụ ta.
Nghe tiếng giày vải va chạm với mặt mụ Tôn Thúy Hoa đầy vui tai, Trần Miên Miên lại quay sang phía Phương Đại Trụ.
"Bác trai Phương, trước đây bác gãy chân, chính cháu đã cõng bác đi bộ hơn mười dặm đường núi sang làng bên tìm thầy lang bó thuốc. Lúc đó bác nói sau này sẽ coi cháu như con gái ruột. Tại sao... tại sao các người lại thuê người đến hãm hại cháu? Các người đối xử với con gái ruột như thế này sao?"
Trần Miên Miên vừa quệt nước mắt vừa nói, khiến những người đứng sau nghiến răng chửi Phương Đại Trụ là đồ súc vật. Và rồi, ngay giây tiếp theo, lão ta cũng được thưởng thức món "giày xéo vả mồm" cực phẩm.
Tiếng thét thảm thiết của hai vợ chồng nhà này chẳng khác nào liều thuốc kích thích khiến Trần Miên Miên phấn chấn. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Nén nụ cười nơi đầu môi xuống, cô tiến đến trước mặt lão trưởng thôn. Lúc này ba kẻ đó ít ra cũng đã được vứt cho cái quần đùi để che thân. Khi ý thức dần quay lại, lão trưởng thôn chỉ thấy toàn thân đau nhức, đặc biệt là "chỗ hiểm" kia, mỗi nhịp thở thôi cũng thấy thấu tận tim gan.
Lão không hiểu vì sao mình lại ở đây, nhưng khi chạm phải ánh mắt nửa cười nửa không của Trần Miên Miên, lão bỗng thấy lạnh toát cả sống lưng.
"Thưa trưởng thôn, trước đây cháu xin giấy giới thiệu để đi tìm anh Hữu Vi, ông nhất quyết không ký, bảo là chỉ tiêu trong thôn khó khăn. Giờ thì cháu hiểu rồi, chắc chắn là ông có quan hệ bất chính với vợ chồng nhà này nên mới giúp họ hại cháu đúng không?"
Lão trưởng thôn định mở miệng cãi chày cãi cối, nhưng bị Trần Miên Miên tóm chặt lấy cổ chân, lắc liên hồi để hỏi "tại sao". Mỗi động tác của cô đều làm "chỗ đó" của lão đau đến xé lòng, lão chẳng thốt nên lời, chỉ biết hít hà vì đau.
Nhưng phản ứng đó trong mắt dân làng lại chính là biểu hiện của sự chột dạ.
Nhân lúc đông đủ mọi người, Trần Miên Miên tiện tay "khui" luôn chuyện bà mẹ kế Cát Xuân Hoa từng thuê Triệu Nhị Lừa để hại nguyên chủ.
Đến lúc này, mọi chuyện đã sáng tỏ như ban ngày. Bảo sao Phương Hữu Vi sắp về cưới vợ mà Cát Xuân Hoa lại vội vàng tìm người hại Trần Miên Miên, hóa ra là muốn bôi nhọ danh dự của cô. Lần trước cô may mắn thoát được, nhà họ Phương lại ra tay lần nữa, thuê đàn ông bò thẳng vào giường cô.
Con bé tội nghiệp này chẳng có ai chống lưng, muốn đi tìm chồng sắp cưới thì bị trưởng thôn gây khó dễ. Đúng là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay. Nếu tối nay không phải cô "may mắn" ngủ ở gian chính thì đời này coi như bỏ đi rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)