Phải biết rằng từ khi thích Lương Tiêu, cô đã vận dụng mọi mối quan hệ để âm thầm xin được phương thức liên lạc của anh. Tiếc là Nhan Khỉ Vi có dã tâm nhưng không có dũng khí, vì không tìm được lý do nào đáng tin cậy nên cô vẫn chưa bao giờ dám gửi lời mời kết bạn.
Mình đúng là đồ nhát gan.
Thật ra Nhan Khỉ Vi đều nói thật. Lương Bác Trọng ngày thường trông kiêu căng là thế, không giống người nhát gan chút nào. Cô không biết thằng bé lại có thể bị dọa thành ra như vậy, nhất thời cũng có chút áy náy.
Hôm nào mời nó ăn que cay vậy!
Người ta có câu, vui quá hóa buồn.
Nhan Khỉ Vi hôm trước còn vui vẻ đến mức lăn lộn khắp giường, ngày hôm sau tỉnh dậy đã sốt cao.
Thể chất cô vốn yếu, cảm sốt không phải là chuyện lạ. Chú Trần quen đường quen lối đưa cô đến bệnh viện, đi cùng còn có dì Thẩm và Lương Tiêu.
Lương Bác Trọng rất thù dai mà gửi một tin nhắn: [ Ác giả ác báo! ]
Ở thế giới cũ, Nhan Khỉ Vi sức khỏe cực tốt, ăn gì cũng ngon, ngoài việc đi kiểm tra sức khỏe định kỳ ra thì chưa từng đến bệnh viện. Lúc này nằm trên giường nhìn y tá giơ ra cây kim tiêm sắc nhọn, đại tiểu thư họ Nhan tự nhận không sợ trời không sợ đất lập tức xìu xuống.
Cô từ nhỏ đến lớn được nuông chiều, chưa từng chịu khổ, vì vậy đặc biệt sợ đau. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngay lập tức nhăn lại.
Mình là tiên nữ, tiên nữ sinh bệnh không bao giờ tiêm thuốc, chỉ cần uống sương sớm ban mai là được rồi.
Dì Thẩm bị biểu cảm của cô chọc cười, nhẹ giọng an ủi: "Vi Vi đừng sợ, trước đây cháu tiêm chưa bao giờ nhíu mày đâu."
Nhưng cháu đâu phải là Lương Vi.
Cẩn thận nghĩ lại, thực ra cô gái nhỏ đó cũng rất không dễ dàng — ốm yếu bệnh tật, từ nhỏ đã mất cha. Không biết bao nhiêu đêm cô bị đau đến tỉnh giấc, nhưng vì không muốn mẹ Trần Gia Nghi lo lắng, cô đã nuốt hết mọi đau khổ vào lòng. Ngay cả khi lên cơn đau tim và qua đời cũng lặng lẽ không một tiếng động. Sau khi mẹ tái giá, cô phải bước vào một gia đình hoàn toàn không có quan hệ huyết thống. Dù ông Lương Khải đối xử với cô rất tốt, nhưng Lương Vi trong nhà ít nhiều vẫn có chút tự ti.
Nhan Khỉ Vi lặng lẽ nghĩ: Cảm ơn cơ thể của cậu. Làm ơn, làm ơn, cậu ở trên thiên đường nhất định phải phù hộ cho tớ nhé, theo đuổi Lương Tiêu khó quá đi mất.
Lương Tiêu không biết những gì cô gái trước mắt đang tưởng tượng. Anh ngập ngừng đứng ở đầu giường, vô tình liếc thấy bàn tay cô vì sợ hãi mà nắm chặt ga giường.
Anh mím môi, rồi nhẹ nhàng mở miệng: "Cậu có thể kể cho tớ nghe câu chuyện về Totoro không?"
"Không thành vấn đề!" Bất ngờ được nam thần "chỉ định", Nhan Khỉ Vi lập tức có hứng thú, đôi mắt sáng rực lên, "Nó là tinh linh sống trong rừng, thường xuất hiện trên quốc lộ vào những ngày mưa trên một chiếc xe buýt mèo..."
Cô nói say sưa, hoàn toàn không để ý cây kim tiêm đã được cắm vào mạch máu.
Dì Thẩm liếc nhìn cô, rồi lại chuyển ánh mắt sang Lương Tiêu đang chăm chú lắng nghe, khẽ nhếch mày mỉm cười.
Aiya, vẫn là người trẻ tuổi có cách.
Khi bị sốt rất dễ mệt. Nhan Khỉ Vi nói một lúc thì mí mắt đã bắt đầu díu lại. Sau khi cố gắng kể xong tình tiết cuối cùng của câu chuyện, cô chào hai người bên cạnh rồi gục đầu ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này rất sâu. Khi cô miễn cưỡng mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt đã khiến cô tỉnh cả ngủ.
Đây là nhà của mình.
Nhà của Nhan Khỉ Vi.
Tác giả có lời muốn nói: Là hai dòng thời gian đang đan xen vào nhau đó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




