Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện Thời Niên Thiếu Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

"Tay cậu..."

Nhan Khỉ Vi vừa mở miệng, Lương Tiêu liền nhìn theo ánh mắt của cô xuống mu bàn tay mình. Thấy vết máu, cả người anh sững lại, vội vàng giấu tay phải ra sau lưng: "Không sao đâu."

"Cậu chảy máu rồi," cô khẽ nhíu mày, hạ thấp giọng, "Để tớ xem nào."

Anh có vẻ hơi kháng cự việc để cô thấy tay mình, nhưng dưới ánh nhìn của Nhan Khỉ Vi, anh vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra, để yên cho cô nhẹ nhàng tháo găng tay.

Đôi bàn tay vốn thon dài của thiếu niên giờ đây đầy những vết chai và da nứt nẻ, vì bị cóng mà chuyển sang màu đỏ tím đáng sợ. Mu bàn tay cũng sưng đỏ một mảng, khiến cô nhìn mà lòng thắt lại.

Ngoài ra, trên tay anh còn chi chít những vết roi lớn nhỏ không đều. Lúc này, vì trời lạnh mà vài vết thương đã nứt ra, rỉ máu.

So với tay anh, đôi bàn tay trắng ngần, nhỏ nhắn của cô gái bên cạnh quả thực đẹp hơn rất nhiều. Một cảm giác tự ti và mặc cảm mơ hồ dâng lên trong lòng, Lương Tiêu không dám nhìn biểu cảm của cô, chỉ mím môi cúi đầu.

Cô ấy im lặng lâu như vậy, chắc chắn là bị cơ thể xấu xí của mình dọa sợ rồi.

Từ khi về nhà, anh lúc nào cũng đeo găng tay, cẩn thận không để lộ những vết thương đáng sợ trên người.

Mỗi khi nhìn thấy chúng, Lương Tiêu lại không kìm được mà nghĩ đến những trải nghiệm đau đến thấu xương, những cơn đau không thể nào quên, và... việc bản thân mình xấu xí đến nhường nào.

Nếu lúc này người đứng trước mặt là mẹ Trần Gia Nghi hay dì Thẩm, có lẽ anh đã không cảm thấy khó xử và xấu hổ đến thế. Không hiểu vì sao, anh lại không muốn để cô nhìn thấy dáng vẻ thảm hại này của mình.

Lương Tiêu sợ hãi định rụt tay về thì nghe thấy cô gái căm hận lên tiếng: "Lúc đó lẽ ra tôi phải chặt tay mụ ta mới đúng."

Anh nhất thời không hiểu được ý nghĩa của câu nói này. Khi lấy hết can đảm ngước mắt lên, cổ tay còn lại không bị thương của anh đã bị Nhan Khỉ Vi nắm lấy.

Cô không đeo găng tay. Cảm giác ấm áp, mềm mại từ tay cô truyền qua lớp áo len chảy vào cơ thể Lương Tiêu, khiến anh bất giác run nhẹ.

Lúc này Nhan Khỉ Vi mới nhớ ra anh không thích người khác đụng vào, bèn vội vàng buông tay. Cô vô cùng áy náy, luống cuống nói với anh: "Xin lỗi nhé, tớ không nghĩ vết thương trên tay cậu lại nghiêm trọng như vậy. Trong nhà có thuốc dự phòng, tớ đưa cậu đi bôi một ít."

"Cậu có đau lắm không? Xin lỗi, xin lỗi nhé, tớ đúng là đồ ngốc, đồ khốn kiếp!"

Cô không ngừng mắng chính mình, nói thế nào cũng không hết giận. Ánh mắt cô dán vào mu bàn tay đầy sẹo của anh, trong lòng còn khó chịu hơn cả chính mình bị chảy máu.

Lẽ ra cô phải nghĩ đến sớm hơn. Vết thương của Lương Tiêu tuy đã qua điều trị và đỡ hơn nhiều, nhưng vẫn đang trong giai đoạn cần được chăm sóc cẩn thận. Mùa đông vốn đã lạnh, anh lại bất ngờ chạm vào tuyết, chắc chắn sẽ khiến vết thương nặng thêm.

Lương Tiêu thì vẫn luôn vụng về an ủi: "Không sao, tớ không đau."

Thật ra sao lại không đau được chứ.

Cảm giác đau rát và ngứa ngáy lan khắp các dây thần kinh cảm giác, như có vô số lưỡi dao nhỏ đang cứa vào ngón tay. Nhưng cô gái đang cúi đầu bôi thuốc cho anh quá dịu dàng, mỗi động tác đều nhẹ như chuồn chuồn lướt nước. Thỉnh thoảng cô lại ngẩng lên nhìn anh, sợ anh đau đến nhíu mày.

Trước đây, mỗi khi bị thương, anh thường chỉ có thể cuộn mình trong góc chịu đựng một mình, mặc cho cơn đau xé lòng cắn nuốt hết ý thức. Khóc lóc hay phản kháng chỉ đổi lại sự trừng phạt tàn khốc hơn. Nếu thật sự quá đau, anh sẽ nhắm mắt lại, giấc ngủ là liều thuốc giảm đau tốt nhất.

Chưa từng có ai nói chuyện với anh bằng giọng nói nhẹ nhàng như vậy. Ánh mắt ấm áp của cô còn hơn cả nắng xuân, chiếu rọi vào đáy lòng cằn cỗi và tăm tối của một thiếu niên.

Chỉ cần một ánh nhìn như thế, cơn đau cuộn trào đã được nhẹ nhàng xoa dịu.

Khi Nhan Khỉ Vi bôi thuốc xong thì trời đã về chiều. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Lương Tiêu.

Ánh hoàng hôn mùa đông lười biếng đậu trên mái tóc đen mềm mại và hàng mi dài của anh, phủ lên khuôn mặt anh một lớp ánh sáng vàng dịu nhẹ. Anh vội vàng dời mắt đi, đáy mắt long lanh ánh nước, trông có vẻ ngượng ngùng.

Ngoan quá, muốn xoa đầu.

Cô phải dùng hết sức tự chủ mới kiềm chế được bàn tay đang ngứa ngáy muốn hành động của mình. Để dời đi sự chú ý, cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người tuyết trong sân nằm ở phía đối diện cửa sổ. Nhìn từ xa, nó giống như một con quái vật màu trắng đang nhe miệng cười toe toét, và căn phòng đối diện nó... hình như là phòng ngủ của Lương Bác Trọng.

Tên nhóc đó từ đầu đến cuối chưa bao giờ cho Lương Tiêu sắc mặt tốt. Không được, mình phải báo thù cho anh ấy.

Đêm hôm đó, cậu ấm nhà họ Lương được cưng chiều hết mực đã bị dọa cho hét muốn bể cả giọng.

Cậu ta chỉ đang thức đêm chơi game như bao đêm khác, chiến đấu hăng hái đến tận khuya. Khi đôi mắt đã mỏi nhừ, cậu mệt mỏi ngẩng đầu lên và nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

— Một người phụ nữ mặc đồ đỏ, tóc đen bay phấp phới, thân hình mập mạp đang đứng trong sân, đối diện với cửa sổ phòng cậu. Gió đêm thổi tung mái tóc dài của "cô ta", để lộ khuôn mặt dữ tợn và hàm răng sắc nhọn. Một luồng sáng không biết từ đâu chiếu tới, vừa vặn rọi vào khuôn mặt trắng bệch của "cô ta", càng làm tăng thêm vẻ âm u, quỷ dị.

Lương Bác Trọng bị cận thị nặng, chỉ lờ mờ thấy được dáng người của "cô ta". Nhưng chỉ cần một cái liếc mắt như vậy cũng đủ khiến cậu ta sợ đến gào khóc: "Cứu mạng! Có ma! Nữ quỷ áo đỏ!"

Từ sau khi ngã cầu thang, chân cậu ta đã bị bó bột. Lúc này bị dọa đến không thể động đậy, chỉ có thể nằm liệt trên ghế mà gào thét, ngay cả việc chạy trốn cũng là điều xa xỉ. Một chữ "thảm" không thể diễn tả hết.

Khi những người giúp việc nghe tiếng chạy đến, họ cũng bị cảnh tượng ngoài cửa sổ dọa cho lông tóc dựng đứng. Nhưng khi nhìn kỹ lại, họ mới phát hiện ra cái gọi là "nữ quỷ" chỉ là một người tuyết được đội tóc giả và mặc áo khoác đỏ.

Ánh đèn kỳ dị kia phát ra từ chiếc đèn pin đặt trước người tuyết. Còn hàm răng nanh mà Lương Bác Trọng nói... lại chính là hàm răng lộ ra khi Totoro cười toe toét.

Không sai, thứ dọa cậu ta khóc không phải người tuyết bình thường, mà là một con Totoro đang nhe miệng cười.

Sau khi biết được sự thật này, cậu ấm nhà họ Lương khóc còn to hơn.

* * * Lương Tiêu bị tiếng hét của cậu ta đánh thức.

Từ những từ đứt quãng như "nữ quỷ áo đỏ", "đứng trong sân", anh đã đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Cô em gái luôn tươi cười ấy sau khi băng bó vết thương cho anh đã rất nghiêm túc nói rằng, cô muốn trang điểm cho người tuyết thật đẹp. Lúc đó Lương Tiêu còn lo cô thấy mình đắp không đẹp. Giờ nghĩ lại, có lẽ Lương Vi đã quyết định dọa người từ lúc đó rồi.

Anh bất giác mỉm cười, cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, thấy avatar của cô vẫn đang sáng.

Lương Tiêu trước đây chưa từng dùng điện thoại thông minh, cách sử dụng là do bà Trần Gia Nghi dạy cho anh lúc nằm viện. Danh bạ chỉ có vài người, anh liếc mắt một cái là thấy ngay tên cô.

Khi đầu ngón tay chạm vào màn hình, anh bất giác cảm thấy hơi hồi hộp. Nhưng còn chưa đợi Lương Tiêu gõ chữ, tin nhắn của người đối diện đã được gửi tới cùng lúc.

[ Cảm ơn cậu hôm nay đã cùng tớ đắp người tuyết, vui lắm luôn! Sau này có thời gian lại cùng chơi nhé, ngủ ngon! ]

Một luồng hơi nóng từ gáy lan ra toàn thân. Anh bỗng cảm thấy oi bức hơn hẳn, bèn dứt khoát vùi đầu vào chiếc chăn bông ấm áp, ngón tay vụng về bắt đầu gõ chữ.

[ Không cần cảm ơn. ]

Gửi xong, anh lại do dự một lát rồi gõ tiếp: [ Cậu cố ý dọa nó à? ]

[ Ừ đó ha ha ha, tớ vốn chỉ định dọa nó một chút thôi, không ngờ lại làm tên nhóc đó khóc, ai bảo nó cứ bắt nạt cậu suốt. ]

Cô gửi một sticker biểu cảm xấu hổ, rồi tin nhắn tiếp theo nhanh chóng hiện lên.

[ Cậu cũng không được mách lẻo với nó đâu nhé! Chúng ta là đồng phạm đó nha. ]

Đồng phạm.

Lương Tiêu lần đầu tiên cảm thấy từ này lại có một sự đáng yêu khó nói. Thế giới của thiếu niên mười lăm tuổi trống rỗng, không có những tâm tư tình cảm phức tạp như những đứa trẻ khác. Anh chỉ đơn thuần cảm thấy, khi ở bên cô gái này, anh cảm nhận được sự bình yên và vui vẻ đã lâu không có.

Đó là một cảm giác đã quá xa vời.

Thế nhưng anh không bao giờ ngờ được rằng, cô gái nhỏ hiền lành, dịu dàng trong mắt anh lúc này lại đang ôm điện thoại, nở một nụ cười ngây ngô với biểu cảm của một kẻ si tình.

Cô vậy mà lại đang chat với Lương Tiêu trên ứng dụng nhắn tin!

Siêu! Vui! Luôn!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc