Thôi thị cũng không ngờ Lãng Cửu Xuyên lại dám chất vấn bà ta, nhất thời sững sờ tại chỗ, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Có vị vãn bối nào có mặt ở đây lại có cái dũng khí lớn như nàng, dám ngang nhiên chất vấn trưởng bối trước mặt người ngoài cơ chứ?
Mặt Lãng Chính Bình lại càng đen như đít nồi, một mặt giục giã con trai cùng con dâu: "Mau đem nó xuống dưới!", một mặt rảo bước tới trước mặt Triệu lão, nở nụ cười tạ lỗi: "Đã để lão gia tử chê cười rồi, đứa trẻ này từ nhỏ thân thể không tốt, được nuôi dưỡng ngoài trang trại, nay mới vừa trở về nên vẫn chưa hiểu rõ phép tắc quy củ."
Triệu lão không nói gì, nhưng cháu trai của ông là Triệu Nguyên Thừa lại lạnh tanh nét mặt, liếc xéo Lãng Cửu Xuyên cất lời: "Lãng thế bá, đây không còn là chuyện hiểu phép tắc quy củ hay không nữa rồi, mà là nàng ta ăn nói xấc láo nguyền rủa tổ phụ ta!"
"Triệu huynh bớt giận, là lỗi của Lãng gia chúng ta. Đợi tang sự của gia tổ phụ xong xuôi, chúng ta nhất định sẽ đưa con nha đầu này tới tận cửa tạ tội!" Cháu chắt trai nhà họ Lãng dồn dập tiến lên chắp tay xin lỗi.
Lãng Thải Linh dẫn theo đám tỷ muội càng quở trách Lãng Cửu Xuyên dữ dội: "Ngươi dẫu có không biết quy củ đến mấy, thì cũng phải hiểu lời nào nên nói lời nào không nên nói chứ! Còn không mau quỳ xuống tạ tội?!"
"Đúng vậy, rõ ràng là nói năng bậy bạ xằng bậy!"
"Ở đây không phải là nông thôn, giống như mớ đàn bà ngu muội khua môi múa mép vơ quàng vơ xiên gì cũng thốt ra được đâu!"
"Đúng là đồ tai hại quấy rối gia đình, vừa trở về đã không để ai được yên ổn!"
Những lời chỉ trích mắng chửi tựa như những tấm lụa thẫm nước ngập tràn bao trùm lấy Lãng Cửu Xuyên.
Mắt Lãng Cửu Xuyên dần dần ửng đỏ, vừa định mở miệng thì Triệu lão đã giơ tay ho hắng một tiếng thật mạnh: "Được rồi, đều là trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện, không cần phải khắt khe tính toán như vậy."
Triệu lão vỗ vỗ tay cháu, nói: "Chỉ là một tiểu nương tử, hà cớ gì phải hà khắc với con bé như thế?"
Triệu Nguyên Thừa há miệng, trong lòng thầm nghĩ cái miệng nàng ta hỗn xược đến thế, muốn không hà khắc cũng khó. Nhìn cái miệng kia xem, đã chọc giận cả đám người rồi đấy.
Lãng Cửu Xuyên bật cười, cất lời: "Lão gia tử thực sự đang giải vây giúp ta sao? Thực ra, ngài phân minh cũng đang giận dữ, dù sao thì miệng ta đúng là độc địa thật. Ngài giả vờ rộng lượng, chẳng qua là cho rằng ta tuổi còn nhỏ ăn nói không kiêng nể, rồi sẽ có ngày họa từ miệng mà ra, tự ăn quả đắng, thành ra chẳng cần người khác dạy dỗ ta làm gì, cứ chờ xem ngày sau là được chứ gì."
Triệu lão sững sờ.
Trong lòng ông đúng thực là suy nghĩ như vậy! Tiểu nương tử ăn nói xấc láo, nếu cứ tiếp tục như thế này, sớm muộn gì cũng sẽ vì những lời ngông cuồng của mình mà trả giá đắt.
Thấy Lãng Cửu Xuyên ngày càng phóng túng vô độ, Thôi thị quát lớn: "Không được phóng túng!"
Lãng Cửu Xuyên chẳng thèm để ý tới bà ta, chỉ bước lên đứng trước mặt Triệu lão: "Kính lão thương trẻ ta tự nhiên hiểu rõ, nhưng ta đã nói như vậy thì đương nhiên không phải bốc phét vô căn cứ. Con người có ba ngọn lửa, ngài đã dập tắt hai ngọn trên hai vai, ngọn lửa trên đỉnh đầu không quá ba ngày nữa cũng sẽ tắt lịm hoàn toàn. Lão gia tử, ngọn lửa quan trọng nhất trên đỉnh đầu chính là ngọn lửa tinh thần. Cái gọi là quân tử thản nhiên quang minh đại bạch, chỉ khi giữ được đạo đức cao thượng cùng tinh thần mới khiến ngọn lửa này cháy rực rỡ. Thế nhưng rất rõ ràng, gần đây ngài đã đi sai một bước, ngài cũng nhận ra mình đã sai rồi, bằng không đã chẳng vì thế mà nôn nóng bồn chồn đứng ngồi không yên."
Lão già này, ba ngọn lửa dập tắt gần hết rồi, chẳng phải là sắp chết tới nơi rồi sao?
Mặt Triệu lão hơi biến sắc, nhìn sâu vào đôi mắt nàng, chỉ cảm thấy bên trong tựa như một vòng xoáy dữ dội muốn nuốt chửng nghiền nát ông vào trong.
"Ngươi..."
"Cứu kẻ không nên cứu, ngài nếu còn sót lại không chịu đi, vậy thì chỉ có thể để con cháu của ngài đi thay ngài thôi." Lãng Cửu Xuyên liếc mắt qua, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: "Cái này gọi là... một mạng đổi một mạng."
Triệu lão nhìn theo ánh mắt nàng, tầm mắt rơi lên người đứa cháu trai mình, đồng tử co giật thắt lại, bàn tay nắm chặt cây gậy gân xanh nổi cuồng cuộn.
Bốp!
Tiếng tát giòn giã giội vang đánh thức tất cả mọi người.
"Đồ hỗn trướng!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)