Sấm sét giữa mùa đông.
Lãng Cửu Xuyên ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt tuyết nhỏ li ti rơi dày đặc, hơi lạnh từ khe cửa sổ chui vào khiến người ta không khỏi rùng mình co rúm.
Một mùa đông lạnh lẽo.
Lãng Cửu Xuyên cắn một miếng bánh bao chay nóng hổi, lại bưng bát canh nóng uống một ngụm rồi nuốt xuống, dòng nhiệt nóng chảy vào dạ dày khiến nàng thoải mái thở dài một tiếng.
Đây là bữa ăn đầu tiên kể từ khi nàng sống lại.
Hương vị và nhiệt độ của thức ăn khiến nàng cuối cùng cũng cảm thấy mình đang thực sự sống.
Sống, thật tốt biết bao.
Chỉ khi sống mới có thể cảm nhận được hơi thở nhân gian, mới có thể tìm thấy hy vọng trong khói lửa đời thường.
Giống như ngay lúc này đây——
Nước canh nóng hổi, có vị mặn mà, chứ không phải mùi hương nến nhạt nhẽo vô vị.
Nếu có thêm chút thịt thì còn tuyệt hơn, đáng tiếc là đang trong tang lễ, không đúng, những ngày ăn chay vẫn còn rất dài.
Lãng Cửu Xuyên nuốt trọn cả cái bánh bao, khiến nha hoàn đang hầu hạ bên cạnh phải liếc mắt nhìn. Trông nàng thì thân kiều thể nhược, vậy mà ăn khỏe ghê. Nhưng mà, trên người Cửu nương tử có mùi gì lạ lạ thì phải?
Ánh mắt liếc thấy hành động che mũi của nha hoàn, Lãng Cửu Xuyên chớp chớp mắt, cúi đầu nhìn lại chính mình.
Xong đời rồi.
Nàng vừa bò từ đống xác chết ở bãi tha ma ra, đến trang trại còn chưa kịp tắm rửa thì đã bị người của Hầu phủ đến đón đi. Nàng chỉ kịp thi triển một đạo Tịnh Trần Quyết, tính ra thì nàng vẫn chưa thực sự tắm rửa sạch sẽ bao giờ.
Mùi của người chết, là thứ khó khử nhất!
Lãng Cửu Xuyên đặt bát đũa xuống, nói: "Bảo người đun nước đi, ta muốn tắm rửa."
Nha hoàn ngẩn người. Đang lúc tang gia bối rối, mọi người đều đang túc trực bên linh cữu, nương tử lại đòi tắm rửa, e rằng sẽ bị người ta bàn tán.
Thấy nàng chần chừ, ánh mắt Lãng Cửu Xuyên liếc qua, ánh nhìn lạnh lẽo khiến nha hoàn bất giác rùng mình một cái. Nàng ta chắp hai tay trước ngực, hành lễ rồi nhanh chóng lui xuống.
Nửa canh giờ sau, Lãng Cửu Xuyên đứng trước tấm gương đồng toàn thân trong phòng tắm, dưới ánh nến màu vàng cam, nàng đánh giá cái xác... ồ không, cái thân thể này trong gương.
Lãng Cửu Xuyên sang năm mới cập kê, tuy phát triển khá nhanh, cao hơn người cùng trang lứa nửa cái đầu, thân hình mảnh khảnh, da trắng lạnh, mịn màng như thể chưa từng chịu khổ cực gì. Nhưng thật sự không có sao?
Những vết chai mỏng ở hổ khẩu và đầu ngón tay là gì?
Theo lời Vương ma ma, tuy ở trang trại nhưng có Lão phu nhân bảo hộ, bên cạnh nàng vẫn luôn có người hầu hạ. Trong đó có một lão ma ma là người hầu thân cận của Lão phu nhân, chỉ là hai năm trước bị bệnh mà chết, từ đó bên cạnh mới không còn ai.
Mà bản thân Lão phu nhân cũng mắc chứng lú lẫn tuổi già, không chăm sóc được cho nàng. Thêm vào đó, Hầu phủ cũng không có ý định đón nàng về, mới khiến cho hai năm nay nàng cứ như một đứa trẻ đáng thương bị bỏ rơi.
"Trên người ngươi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Nhìn thân thể tàn tạ trước mắt, đôi mắt Lãng Cửu Xuyên đỏ ngầu, sát khí cuồn cuộn trong đáy mắt, nhiệt độ trong phòng tắm lập tức giảm xuống.
Oán thù gì mà lại ra tay tàn độc với một tiểu cô nương như vậy?
Dường như cơ thể này còn lưu lại oán khí, hốc mắt trống rỗng kia chảy xuống hai dòng huyết lệ.
Sát khí lập tức tràn ra.
Bùm.
Gương đồng vỡ vụn, những mảnh vỡ bắn ra, cắt rách da thịt trên người nàng.
"Cửu nương tử?"
Nghe thấy động tĩnh bên trong, nha hoàn hầu hạ bên ngoài do dự gọi một tiếng.
Lãng Cửu Xuyên vung tay, thuật pháp bao phủ quanh người, thân thể tàn tạ kia lại hoàn hảo như chưa từng bị thương. Nàng nhìn những mảnh gương vỡ phản chiếu hình ảnh của mình, lẩm bẩm: "Đã dùng thân thể của ngươi, thì nhất định sẽ đòi lại công đạo cho ngươi."
Nàng quay người lại, ánh nến vàng vọt chao đảo theo gió, nhưng không phát hiện ra trong hình ảnh phản chiếu của tấm gương, có một điểm kim quang lóe lên trên cổ nàng rồi biến mất ngay lập tức, nhanh đến mức như thể chỉ là ảo giác do ánh nến mang lại.
Mặc quần áo xong, Lãng Cửu Xuyên thở hổn hển. Chỉ mới thi triển thuật pháp qua lại thôi mà thân thể này đã không chịu nổi rồi, thật quá yếu ớt.
Hửm?
Nàng chợt ngước mắt nhìn về phía linh đường, đôi mắt nheo lại một nửa.
Đã đến lúc tận hiếu rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

