Hầu phủ.
Lãng Chính Bình hỏi thăm hạ nhân, rảo bước đi tới sương phòng nơi Lãng Cửu Xuyên được đưa xuống nghỉ ngơi. Khi thấy Thôi thị mặt mày u uất đứng ngoài cửa không chịu bước vào trong, bước chân gã khựng lại một chút.
Thôi thị nghe thấy tiếng bước chân, ngoái đầu lại, khẽ nhún người hành lễ với gã: "Đại ca."
Lãng Chính Bình nhìn thấy bà ta liền nhớ tới người đệ đệ cùng một mẹ sinh ra với mình. Năm xưa khi Lãng gia thế lực suy vong, lại xuất hiện một người đệ đệ có dũng có mưu làm An Bắc tướng quân, có thể định quốc an bang, bảo vệ muôn dân giữ gìn bờ cõi, đó chính là niềm tự hào của Lãng gia. Ấy thế mà niềm tự hào ấy lại hy sinh chết sớm nơi sa trường.
Vào cái đêm trước ngày Nhị đệ hy sinh, Thôi thị bỗng nhiên chuyển dạ sinh non. Thai nhi mới hơn bảy tháng tuổi, gượng ép chuyển dạ khó sinh suốt một ngày một đêm. Cho tới khi đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời, cũng là lúc tin tử trận của Nhị đệ truyền về tới nhà.
Nhị đệ qua đời, Thôi thị cũng u mê đầu óc, cả người phát ma chứng, cứ khăng khăng bảo đứa trẻ kia không phải là con gái bà ta, là một tai tinh. Bà ta hành hạ bản thân suýt mất đi nửa cái mạng không nói, còn suýt chút nữa khiến đứa trẻ cũng mất mạng theo.
Bởi vậy, Lãng Cửu Xuyên sau khi cất tiếng khóc chào đời liền được nuôi dưỡng trong viện của mẫu thân. Cứ ngỡ như vậy là có thể êm đẹp, thế nhưng đợi tới khi đứa trẻ nuôi đến năm ba tuổi, vào dịp giỗ ba năm của Nhị đệ, bà ta lại suýt chút nữa dìm chết đứa trẻ trong nước. Nghe đâu ánh mắt của bà ta lúc đó nhìn đứa nhỏ hệt như đang nhìn kẻ thù không đội trời chung.
Bấy giờ Huyền Tĩnh đại sư ở chùa Hộ Quốc đã phán, muốn giữ được tính mạng đứa trẻ thì hai mẹ con tuyệt đối không thể ở cùng một chỗ. Mẫu thân liền dẫn đứa trẻ tới trang trại sống hai năm, về sau đứa trẻ luôn được nuôi dưỡng ở trang trại.
Còn Thôi thị cũng chưa từng tái giá, chỉ góa bụa cô quạnh ở riêng một viện. Lại không ngờ đã mười mấy năm trôi qua rồi, bà ta tới nay vẫn không thể buông bỏ gỡ gạc khúc mắc trong lòng.
Làm Đại bá gia, mà đối phương lại vì đệ đệ thủ tiết nhiều năm như vậy, gã cũng không tiện trách mắng em dâu điều gì. Suy nghĩ một chút gã cất lời: "Nhị đệ muội, đứa trẻ vừa mới trở về, chúng ta cứ từ từ dạy dỗ là được."
Làm mẹ mà lại vung tay tát con gái một cú, lại còn tát trước mặt người ngoài, rốt cuộc là đã đánh mất thể diện của đứa trẻ, dù sao đó cũng là giọt máu duy nhất của Nhị đệ.
Thôi thị rủ mắt im lặng không đáp.
"Thế tử gia, Nhị phu nhân."
Một lão ma ma rảo bước tới gần, cúi người nhún lễ với hai người cất lời: "Cửu nương tử đã trở về rồi, Lão phu nhân nghe tin rất là vui mừng, muốn triệu gặp một lần."
Lãng Chính Bình lộ vẻ mừng rỡ: "Mẫu thân lại tỉnh táo rồi sao?"
Vương ma ma cười khổ, lắc đầu đáp: "Thế tử gia cũng biết ký ức của Lão phu nhân rồi đó, năm này qua năm khác càng thêm sa sút, ngay cả Cửu nương tử..." Bà ta kín đáo liếc Thôi thị một cái rồi nói tiếp: "...cũng là thi thoảng mới sực nhớ ra. Nương tử đang ở trong nhà phải không ạ? Nô tì xin phép vào trong thỉnh an một tiếng."
Lãng Cửu Xuyên từ lâu đã nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, đang đầm chiêu suy nghĩ thì chợt nghe thấy tiếng hít khí lạnh. Nàng nhìn sang, đó là vị phủ y của Khai Bình Hầu phủ, cũng là người mà Ngô thị gọi tới khăng khăng đòi khám thương tích ở tay cho nàng. Lúc này vị phủ y đang kinh ngạc trợn mắt nhìn nàng, mặt mày xám bệt.
"Trần đại phu, làm sao vậy?" Ngô thị thấy thần sắc vị đại phu như thế, tim lập tức đập thót lên tới tận cổ họng, chẳng lẽ tay của vị muội muội này thật sự bị phu quân mình kéo ra vấn đề gì rồi sao?
"Mạch đập này..."
Lãng Cửu Xuyên nhìn theo tầm mắt của ông ta rơi trên tay mình, trong lòng giật thót một cái.
Hỏng rồi.
Chỉ mải mê tức giận, quên mất chống đỡ giữ vững cái xác tàn này, mạch đập tan biến mất tiêu rồi!
"Ta từ nhỏ thân thể đã yếu ớt dật dờ, ông lại xem cho kỹ lần nữa xem?" Khi đưa tay trái ra, nàng thuận tiện rót một luồng khí qua đó.
Trần đại phu trấn tĩnh lại tinh thần, thầm nghĩ chắc chắn là do hai ngày nay trong phủ lo tang sự, bản thân cũng thường xuyên bắt mạch bốc thuốc cho người trong phủ nên mệt mỏi quá độ rồi. Bằng không làm sao lại không bắt được mạch tượng cơ chứ?
Ông ta còn có vài câu không dám thốt ra, chính là cái thân thể này so với người già phong chúc tàn niên cũng chẳng khá hơn là bao!
Thân kiều thể nhược lại còn đoản mệnh!
Nghe ra ý tứ trong lời vị phủ y, Ngô thị ngẩn người, theo bản năng nhìn về phía Thôi thị vừa xuất hiện nơi ngưỡng cửa, rồi lại nhìn Lãng Cửu Xuyên đang mang một vết hằn bàn tay trên mặt nhưng mặt mày lại dửng dưng thản nhiên, trong lòng không khỏi trào dâng cảm giác ngột ngạt khó chịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

