Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi Giản Ngô bước vào sảnh tiệc, bầu không khí bên trong đã nặng nề đến nghẹt thở.
Giản lão gia tử ngồi ở vị trí chủ tọa, lửa giận hừng hực trong mắt, những người còn lại cũng đều mang vẻ mặt âm trầm.
Lý tẩu sau khi tỉnh lại đang ôm bên má sưng đỏ khóc lóc thảm thiết; nữ hầu Tiểu Yên ôm cổ họng, nước mắt rơi lã chã; Tiểu San thì vẫn cúi gằm đầu, run như cầy sấy.
Rõ ràng, nhị phu nhân đã nhanh chân cáo trạng trước.
Giản Ngô vừa xuất hiện, Giản lão gia tử liền đập mạnh xuống bàn, quát lớn:
“Nghịch súc, quỳ xuống cho ta!”
Dù đã giao quyền quản gia cho Giản Quang Tông từ lâu, nhưng trong nhà họ Giản, uy quyền của lão gia tử vẫn là tối thượng. Ông nổi giận, không ai dám hé răng.
Giản Vận mím môi cười đắc ý, chờ xem Giản Ngô bị trừng phạt thảm hại.
Nhị phu nhân lại giả vờ đau lòng, giọng đầy áy náy:
“Từ nhỏ ta đã coi Giản Ái như con ruột. Nếu con bé phạm lỗi gì khác, ta đều có thể che chở. Nhưng phá hỏng canh trường thọ của lão gia, chuyện lớn như vậy, ta không dám giấu giếm.”
Giản Vận cũng làm bộ an ủi mẹ:
“Mẹ đừng tự trách. Ai cũng biết canh trường thọ quan trọng thế nào, cả nhà đều nâng niu như bảo vật gia truyền, chỉ có chị ấy không coi ra gì, làm chuyện xui xẻo như vậy.”
Nghe đến hai chữ “xui xẻo”, Giản lão gia tử càng tức giận hơn.
Người càng già, càng sợ chết, càng chú trọng dưỡng sinh, rất dễ tin vào những thứ mang tính mê tín.
Người thường thì mê thực phẩm chức năng, người giàu thì mê dưỡng sinh, linh đan diệu dược.
Còn Giản lão gia tử, ông mê canh trường thọ.
Năm nào sinh nhật, ông cũng phải uống một bát.
Nhiều năm nay thân thể vẫn khỏe mạnh, tinh thần minh mẫn, ông luôn cho rằng tất cả là nhờ bát canh ấy.
Vậy mà năm nay, canh trường thọ bị hủy.
Trong nhận thức của ông, chuyện này chẳng khác nào bị chặt đứt con đường sống lâu phía trước, làm sao không đau lòng, làm sao không phẫn nộ cho được?
Thấy Giản Ngô vẫn đứng thẳng, không hề quỳ xuống, Giản lão gia tử lại đập bàn lần nữa, giận dữ quát:
“Nghịch súc, sao còn chưa quỳ? Có phải mày nghĩ gả vào Phó gia, có Phó lão phu nhân chống lưng, thì không coi ông nội này ra gì nữa đúng không?”
Nói cho cùng, danh phận hiện tại của Giản Ái là phu nhân nhà giàu số một, nhưng chẳng ai xem trọng cái danh đó.
Bởi ai cũng biết, Phó Tư Giám ghét cô, cưới chỉ vì bị Phó lão phu nhân ép buộc.
Thế nên nhà họ Giản chưa từng vui mừng vì cuộc hôn nhân này, thậm chí còn lo lắng: đợi Phó lão phu nhân qua đời, Phó Tư Giám sẽ trút giận lên Giản gia.
Giản Ngô đã nắm rõ toàn bộ tình hình, vẫn đứng thẳng không kiêu không sợ, bình thản hỏi ngược lại:
“Thưa ông nội, xin hỏi cháu đã phạm lỗi gì?”
“Mày còn dám giả vờ hồ đồ?”
Giản lão gia tử tức đến run người, chỉ thẳng vào Giản Ngô mà quát mắng.
“Ngày đăng ký kết hôn tự ý bỏ đi, bặt vô âm tín, khiến Phó lão phu nhân phát bệnh, Phó Tứ gia giận cá chém thớt lên Giản gia, suýt chút nữa cả nhà bị mày kéo theo chôn cùng! Chuyện đó còn chưa tính, vừa về đã phá canh trường thọ của ta, đúng là đồ nghiệt súc!”
“Ông nội, cháu thừa nhận việc biến mất ngày đăng ký là lỗi của cháu. Nhưng mấy ngày nay cháu đã giải quyết xong, Phó Tư Giám sẽ không còn giận lây sang Giản gia nữa, ông có thể yên tâm.”
Giản Ngô vẫn trả lời điềm tĩnh, không hạ mình.
“Chị, chị làm hỏng canh trường thọ của ông nội thì phải quỳ xuống nhận lỗi, sao còn dám cãi chày cãi cối?”
Lý tẩu đảo mắt, lập tức hùa theo:
“Thưa lão gia, đại tiểu thư vừa bước vào nhà đã xông xáo ngang ngược, còn nói mình là phu nhân nhà giàu số một, về Giản gia thì chẳng khác gì hoàng hậu hồi môn, cả Giản gia đều phải cung kính, ngay cả lão gia cũng phải ra nghênh đón.”
“Thấy chúng tôi bưng canh trường thọ của ngài, cô ta không nói không rằng, cầm lên tạt thẳng vào mặt tôi, bảo đó là cho Giản gia một cái ra oai.”
“Chúng tôi giải thích ý nghĩa của canh trường thọ, cô ta không những không nghe, còn tức giận đánh tôi bị thương, lại hạ độc Tiểu Yên và Tiểu San. Đối xử với hạ nhân vô lễ thì thôi, đối với lão gia ngài cũng… hu hu hu…”
Một tràng trắng trợn đảo lộn trắng đen, lập tức châm ngòi cho toàn bộ cơn phẫn nộ trong sảnh tiệc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


