Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cứu mạng!! Cô ấy full thân phận..Anh còn dám trêu? Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Giản Ngô quay người nhìn lại, chỉ thấy một quý phụ châu báu lấp lánh, được vài người hầu vây quanh, đang bước tới. Bên cạnh bà ta còn có một tiểu thư danh giá.

Quý phụ ấy chính là nhị phu nhân.

Còn vị tiểu thư đi bên cạnh là Giản Vận, con gái của bà ta — cũng chính là nhị tiểu thư “siêu ưu tú” mà bọn gia nhân vẫn hay nhắc tới.

Giản Vận khoác trên người hoa phục xa xỉ, trang sức quý giá lấp lánh, vừa nhìn đã biết là được cưng chiều hết mực trong gia tộc. Con gái của chính thất, từ trong xương cốt đã toát ra vẻ kiêu ngạo và tiểu thư khí.

“Giản Ái, trước đó cô gây ra chuyện lớn như vậy, khiến nhà họ Giản bị Tứ gia họ Phó trách tội. Hôm nay đã về rồi mà còn không mau đi xin lỗi ông nội, đứng ở đây làm gì?”

Nhị phu nhân giữ nguyên dáng vẻ chủ mẫu, lạnh lùng chất vấn.

Giản Ngô không hề hoảng loạn, thong thả đáp:

“Thưa nhị thẩm, cháu vốn định đi gặp ông nội để giải thích, nhưng vừa đi đến đây thì thấy hai nữ hầu đánh nhau, nên ghé lại khuyên can.”

“Đánh nhau?” Giản Vận cười lạnh một tiếng.

“Lý tẩu là đại quản gia do chính mẹ ta chỉ định, trong nhà ai chẳng kính nể bà ấy, làm gì có ai dám đánh nhau với bà? Rõ ràng là chị ra tay đánh người!”

“Hôm nay là sinh nhật bảy mươi của ông nội, chị không những làm hỏng canh trường thọ, còn đánh quản gia và gia nhân — chị định làm ông nội mất vui sao?”

Giản Ngô vẫn điềm nhiên như cũ:

“Giản Vận muội muội, nói chuyện phải có chứng cứ chứ, ở đây có nhân chứng mà.”

Mọi ánh mắt lập tức dồn về nữ hầu đứng cạnh Giản Ngô.

Giản Vận lên tiếng trước:

“Tiểu San, ngươi nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”

“Em… em…”

Tiểu San nhìn Giản Ngô rồi lại nhìn nhị phu nhân, run lẩy bẩy, không dám nói lời nào.

Nếu là ngày thường, bất kể sự thật ra sao, cô ta nhất định sẽ theo ý Giản Vận mà nói. Nhị tiểu thư ghét đại tiểu thư, cả đám gia nhân liền hùa theo bắt nạt — đó đã là luật ngầm quen thuộc trong nhà họ Giản.

Nhưng hôm nay, cô ta lại bắt đầu kiêng dè Giản Ngô.

Dù đại tiểu thư là một “thảo bao”, thân là hậu duệ y dược thế gia mà y thuật lẫn dược thuật đều tầm thường, nhưng dù tầm thường đến đâu, cũng không ai dám chắc cô ta không biết một hai loại độc dược. Nữ hầu Tiểu Yên đang quằn quại dưới đất kia chính là ví dụ rõ ràng nhất.

Cô ta không dám coi thường hậu quả của viên thuốc vừa bị ép nuốt.

Thấy Tiểu San ấp úng mãi không nói được gì, Giản Vận nổi giận đạp mạnh một cái:

“Đồ vô dụng! Nói một câu cũng không xong!”

Rồi cô ta quay sang Tiểu Yên đang nằm dưới đất:

“Ngươi nói đi, có phải Giản Ái đánh các ngươi không?”

“Ư… ư…”

Tiểu Yên ra sức ra dấu, nhưng một chữ cũng không thốt ra được.

Giản Vận lập tức cúi xuống kiểm tra cổ họng cô ta:

“Kỳ lạ, không đỏ, không sưng, chẳng có dấu hiệu gì, sao lại câm được?”

Nhị phu nhân đột nhiên lên tiếng:

“Được rồi, có nhân chứng hay không cũng chẳng sao. Trong nhà có camera giám sát, lát nữa trích xuất video là biết ngay ai đúng ai sai. Mang tất cả đi, lên thẳng yến thọ để lão gia phân xử.”

Dứt lời, bà ta quay người bước về phía yến tiệc mừng thọ.

Những người còn lại hợp sức khiêng Lý tẩu và Tiểu Yên bị thương, rầm rộ đi theo, cuối cùng chỉ còn lại Giản Ngô và Giản Vận.

Giản Vận liếc nhìn Giản Ngô từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khinh miệt.

“Chị à, chị tốn bao tâm cơ gả vào nhà họ Phó thì đã sao? Phó Tứ gia có thích chị đâu, chẳng phải vẫn là trò hề đó sao!”

Vừa rồi việc Lý tẩu dẫn người đến hại cô, chính là do Giản Vận đứng sau sai khiến.

Giản Ái từ trước đến nay vẫn luôn là trò cười, vậy mà đột nhiên lại có được hôn ước với Phó Tư Giám, không biết đã chọc trúng bao nhiêu cặp mắt đỏ, đặc biệt là hai mẹ con Giản Vận.

Vừa nãy, bọn họ thật sự muốn hại cô hủy dung!

“Giản Vận muội muội, ta sẽ để bà nội sống lâu trăm tuổi, trong thời gian ngắn, muội không thấy được cảnh ta bị đuổi ra khỏi Phó gia đâu.”

“Hừ!” Giản Vận khinh thường trừng cô một cái.

“Chỉ với y thuật mèo cào của chị mà cũng dám nói giúp cái bà già bệnh tật đó sống trăm tuổi à? Lo nghĩ xem lát nữa giải thích với ông nội thế nào về chuyện làm hỏng canh trường thọ đi thì hơn!”

“Giản Ái, đừng tưởng bám được Phó lão phu nhân là có thể đạp lên đầu ta. Phong thủy xoay vần, hôm nay chẳng phải đã xoay khiến chị trở tay không kịp rồi sao? Ha ha!”

Giản Vận cười đắc ý, xoay người đi về phía yến thọ.

Giản Ngô khẽ cong môi đỏ —

Phong thủy xoay vần ư?

Tốt lắm, xoay cho tới chết đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc