Vô duyên vô cớ trở thành kẻ chịu oan ức, trong lòng Giản Ngô giận đến sôi máu.
Toàn bộ kế hoạch của cô đã bị hắn phá nát. Dù sau này có giành lại được tự do, cô vẫn phải mang trên đầu cái mác “đã từng kết hôn hai lần” đầy phiền toái.
Đúng là đồ mắt mù tim mù!
Cô thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ muốn từng miếng từng miếng… nuốt sống Phó Tư Giám.
Chỉ tiếc lúc này cô không có sức tự bảo vệ mình, còn hắn thì quá mức cường thế, nóng nảy đến mức không cho cô lên tiếng, cô đành lần nữa nhẫn nhịn.
Khi ánh hoàng hôn ngả về phía tây, chiếc xe chậm rãi tiến vào trang viên nhà họ Phó nguy nga tráng lệ.
Phó Tư Giám vừa kéo cô xuống xe, quản gia với vẻ mặt hoảng hốt đã vội vàng chạy tới báo tin.
“Thưa Tứ gia, cậu mau vào xem đi! Lão phu nhân đột nhiên ngất xỉu, đang được cấp cứu.”
“Đây đã là lần thứ ba rồi… Bác sĩ nói kèm theo suy tim, e là… dữ nhiều lành ít…”
Hắn như phát điên, lực tay mạnh đến mức đẩy cô chới với bên bờ vực sống chết.
“Cô tốt nhất hãy cầu nguyện cho bà nội tôi bình an!”
“Nếu bà có chuyện gì… cô… chôn… cùng!”
Ném lại từng chữ nghiến răng nghiến lợi, Phó Tư Giám buông tay, sải bước đi thẳng vào biệt thự.
Giản Ngô như được ân xá, ôm cổ đau nhức, ho sặc sụa.
“Khụ… khụ khụ…”
Cảm giác cận kề cái chết vừa rồi khiến cô vừa sợ hãi vừa phẫn nộ.
Tên đàn ông điên rồ này!
Đến giờ hắn vẫn chưa nhận ra mình cưới nhầm người.
Với trạng thái bạo nộ như hiện tại, nếu bà nội hắn thật sự xảy ra chuyện, khả năng cao hắn sẽ đem cô chôn sống làm vật bồi táng mất!
Muốn bình an sống đến khi hiểu lầm được hóa giải… cô phải cứu bà nội hắn.
Nghĩ vậy, cô gượng đứng vững, loạng choạng bước theo vào trong biệt thự.
Trong phòng ngủ, lão phu nhân tóc bạc trắng nhắm mắt nằm trên giường.
Một đám nhân viên y tế đang cuống cuồng cấp cứu. Trên thiết bị bên cạnh, chỉ số huyết áp và nhịp tim liên tục tụt xuống, đúng là một chân đã bước vào cửa Quỷ Môn Quan.
Phó Tư Giám vừa lao tới cửa thì khựng lại, thần kinh căng như dây đàn, không dám lên tiếng. Giản Ngô theo sau cũng nín thở.
Ngay lúc đó, đường sóng nhịp tim trên máy bỗng hóa thành một đường thẳng.
Bác sĩ và y tá đồng loạt sững người, rồi lại lao vào cấp cứu trong hỗn loạn.
Đáng tiếc… tim của lão phu nhân không còn đập lại nữa.
Vị bác sĩ đứng đầu nặng nề tuyên bố:
“Lão phu nhân đã qua đời. Xin mọi người nén đau thương.”
Phó Tư Giám không thể chấp nhận sự thật, đôi mắt vốn đỏ ngầu càng trở nên hung bạo.
“Tôi không tin! Tiếp tục cấp cứu! Bất kể cách nào, bất kể cái giá nào!”
Bác sĩ khẽ thở dài:
“Tứ tiên sinh, lão phu nhân bị suy tim nặng, đã không còn giá trị cứu chữa nữa.”
Cảm xúc của Phó Tư Giám trong nháy mắt chực sụp đổ.
Từ khi sinh ra hắn đã mất cha mẹ, chính bà nội là người một tay nuôi lớn hắn. Bà là người thân duy nhất trên đời này của hắn.
“Không! Bà nội sẽ không ra đi như vậy!”
“Bà từng nói muốn nhìn tôi kết hôn, nhìn tôi sinh cho bà một đứa chắt rồi mới yên lòng!”
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng chết chóc, không ai dám lên tiếng. Chỉ có đại gia Phó Tư Thừa cười lạnh một tiếng nhạt nhẽo:
“Được rồi lão Tứ, giờ nói những điều đó còn ích gì?”
Đây là anh cả của Phó Tư Giám, hai anh em cách nhau tròn hai mươi ba tuổi.
Vừa mở miệng đã muốn dồn người khác vào chỗ chết.
“Bà nội bị con vị hôn thê bỏ trốn của cậu chọc tức đến phát bệnh. Cái chết của bà, cậu khó mà thoát trách nhiệm.”
“Đến một người phụ nữ cũng quản không xong, lấy gì để chúng tôi tin cậu có thể quản nổi cả gia tộc?”
“Nếu cậu thật sự có chút áy náy với bà, thì giao quyền quản gia và cổ phần ra, rút khỏi việc điều hành công ty gia tộc đi!”
Phó Tư Giám mím chặt môi, cố nén toàn bộ cảm xúc.
Anh cả vẫn luôn bất mãn việc bà nội giao cổ phần và quyền quản gia cho hắn thay vì trưởng tôn, chuyện gì cũng tìm cách đổ lỗi lên đầu hắn.
Ngày thường hắn chẳng hề nhún nhường, lúc nào cũng có cách giẫm ông anh đầy dã tâm kia xuống đất.
Nhưng hôm nay hắn không còn tâm trạng tranh cãi.
Bởi vì hắn thật sự vô cùng hối hận… hơn nữa cũng không muốn bà nội ra đi mà lòng vẫn bất an.
Ngược lại, Phó Tư Cửu – tam gia đang ngồi trên xe lăn – không nhịn được nữa.
“Anh cả, Tư Giám là người bà nội đích thân chỉ định kế thừa. Lúc này anh đòi quyền đòi cổ phần, chẳng phải quá khó coi sao?”
“Lão Tam, cái nhà này còn đến lượt cậu lên tiếng à?”
Chưa để Phó Tư Thừa mở miệng, vợ ông ta là Hồ Thiên Hoa đã giành nói trước, giọng điệu châm chọc mỉa mai, lớp trang điểm tinh xảo cũng không che nổi sự cay nghiệt tận xương.
“Lão Tứ đức không xứng vị, quyền quản gia với cổ phần đương nhiên phải giao ra!”
“Cậu cả đời ngồi xe lăn, chẳng có đóng góp gì cho gia tộc, một kẻ tàn phế… cũng muốn chia phần à?”
Hồ Thiên Hoa xưa nay miệng lưỡi độc địa, bà ta rất rõ điểm yếu của lão Tam nằm ở đâu, nhát dao nào cũng đâm trúng tim.
Quả nhiên, Phó Tư Cửu đau đớn siết chặt đầu gối, không nói thêm được lời nào.
Giản Ngô lặng lẽ đứng một bên, xem trọn vở kịch ân oán hào môn. Nhưng cô chẳng mảy may hứng thú.
Khi mọi người còn đang cãi vã, cô vẫn chăm chú quan sát tình trạng của lão phu nhân.
Đến lúc cuộc tranh cãi bước vào cao trào, cô thong thả buông một câu:
“Lão phu nhân… vẫn còn cứu được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
