Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cứu mạng!! Cô ấy full thân phận..Anh còn dám trêu? Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

“Ưm… đau quá…”

Cảm nhận dị vật cứng đâm vào cơ thể, Giản Ngô đau đến choáng váng trong chốc lát.

Ngay sau đó cô thấy máu đỏ thấm ra giữa hai chân, không khỏi khẽ kêu:

“Chết tiệt!”

Vừa rồi cô quên mất trên ghế có đặt một bó Túy Tiên Thảo, lỡ ngồi trúng, những chiếc gai dài nhọn cắm sâu vào da thịt.

Túy Tiên Thảo có tính gây mê cực mạnh, tiếp theo e là toàn thân cô sẽ mềm nhũn suốt sáu tiếng đồng hồ. Nghĩ vậy, cô lập tức quyết định: đóng cửa tiệm, nghỉ ngơi!

Thế là cô nhịn đau rút gai ra, chuẩn bị đi treo tấm biển “Hôm nay nghỉ bán”.

Nhưng còn chưa kịp đứng dậy, một người đàn ông vest phẳng phiu, thân hình cao lớn lực lưỡng đột ngột xuyên qua cửa kính bước vào tiệm hoa, khí thế sắc lạnh ập thẳng vào mặt.

Hắn nhìn thẳng về phía cô, ngũ quan tuấn tú mà lạnh lẽo như băng, trong ánh mắt đan xen sự chán ghét, căm hận, còn có một tia tàn nhẫn như muốn lăng trì cô.

Giản Ngô khẽ nhíu mày. Cô không quen biết hắn, cũng chưa rõ thân phận hay mục đích.

Nhưng hiển nhiên… kẻ đến không có ý tốt!

Kẻ thù của cô không ít. Dù mỗi lần làm nhiệm vụ đều dùng tên giả và mặt nạ, nhưng cũng không thể đảm bảo thân phận tuyệt đối không bị lộ. Trong tổ chức khó tránh khỏi có kẻ phản bội, nếu có người đến truy sát hoặc bắt cóc cô… cũng chẳng lạ.

Cơ thể đang nhanh chóng suy yếu, cô không dám manh động, chỉ có thể cố giữ vẻ bình tĩnh ngoài mặt.

“Thưa ông… muốn mua hoa sao?”

“Hừ!”

Người đàn ông cười lạnh một tiếng.

Hắn không nói thêm lời nào, trực tiếp bế bổng cô lên, xoay người bước ra ngoài.

Giản Ngô theo bản năng vung tay phản kháng, nhưng nắm đấm mềm oặt nện lên người hắn… lại giống hệt như đang làm nũng đầy xấu hổ.

Cảnh tượng ngoài cửa tiệm khiến cô kinh ngạc tột độ.

Con phố cổ chật hẹp cũ kỹ, lại xếp dài hơn chục chiếc Rolls-Royce đen bóng sang trọng.

Hơn trăm vệ sĩ áo đen vây kín tiệm hoa nhỏ của cô, không lọt nổi một giọt nước.

Người đi đường đã sớm hoảng sợ trốn hết vào hai bên cửa hàng.

Khung cảnh chẳng khác gì đại ca xã hội đen trong phim truyền hình kéo quân ra phô trương thanh thế.

Dù Giản Ngô từng trải không ít, nhất thời cũng không đoán ra ở Lan Thành rốt cuộc là nhân vật nào muốn bắt cô.

Giữa ban ngày ban mặt mà làm ầm ĩ đến vậy — đúng là ngông cuồng và điên loạn!

Người đàn ông thô bạo ném cô vào trong xe.

Nhưng vừa chạm được vào máy, đã bị người đàn ông bên cạnh giật mất.

Cô liếc nhìn gương mặt nghiêm lạnh u ám của hắn:

“Thưa ông, ít nhất cũng phải cho tôi biết ông là ai, bắt tôi vì mục đích gì chứ… ưm!”

Nửa câu sau bị nghẹn lại, bởi một bàn tay rắn chắc đã siết chặt cổ cô.

Tựa như chỉ cần cô không ngoan một chút, hắn sẽ bẻ gãy cổ cô ngay lập tức.

“Tôi không hứng thú xem cô diễn!”

“Nói thêm một chữ, tôi rút cạn máu cô!”

Để giữ cái mạng nhỏ, Giản Ngô kịp thời ngậm miệng.

Cô không còn sức phản kháng, đành chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Thế nhưng diễn biến tiếp theo khiến cô sốc lần hai.

Người đàn ông… lại đưa cô đến Cục Dân Chính.

Chỉ một lần vào một lần ra, tên cô đã được in ngay ngắn trong mục “vợ/chồng” trên giấy đăng ký của hắn!

Lại bị ném thô bạo trở vào xe, Giản Ngô ngơ ngác toàn tập.

Cô sững sờ nhìn cuốn giấy đăng ký kết hôn trong tay, cuối cùng cũng biết tên hắn: Phó Tư Giám.

Ở Lan Thành, người vừa có tài thế ngút trời lại mang cái tên Phó Tư Giám — chỉ có duy nhất người đứng đầu gia tộc số một họ Phó.

Cũng chính là vị tỷ phú nghìn tỷ trong truyền thuyết!

Quả thực vừa kinh hồn vừa mù mịt.

Cô dường như chưa từng có bất kỳ giao điểm nào với nhân vật tôn quý đến cực hạn mà cũng đáng sợ đến cực hạn này.

Dù có lỡ vòng vo đắc tội hắn, ám sát hay trả thù còn hiểu được… chứ cưỡng ép kết hôn thì là chuyện gì?

“Cái đó… Phó tiên sinh…”

“Im miệng!”

Cô muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng hắn hoàn toàn không cho cô cơ hội lên tiếng.

Tiếng quát lạnh lẽo rơi xuống, hắn kéo tay trái cô lại, đeo vào ngón áp út một chiếc nhẫn kim cương to như trứng bồ câu, giá trị liên thành.

Sau đó còn ra lệnh:

“Trước đây cô dỗ bà nội tôi vui thế nào, hôm nay cứ làm y như vậy. Đừng chọc tôi nổi giận thêm!”

Giản Ngô: “…”

Cô còn chưa từng gặp bà nội hắn, dỗ kiểu gì?

“Phó tiên sinh, giữa chúng ta có phải hiểu lầm gì không… ưm!”

Cổ cô lại bị hắn bóp chặt lần nữa.

Hắn nóng nảy u ám, từng lời nói ra như trôi từ hố đen.

“Trước kia cô trăm phương nghìn kế lừa gạt bà nội ép tôi cưới cô, cuối cùng tôi đã đồng ý. Cả thế giới đều nhận được thiệp cưới của chúng ta, vậy mà đúng ngày đăng ký cô lại bỏ trốn?”

“Tôi không hứng thú biết lý do cô dây dưa trước rồi bỏ chạy sau, cũng chẳng quan tâm đến sỉ nhục hay phiền phức vì chuyện đó. Nhưng bà nội vì thế mà phát bệnh, vào phòng cấp cứu — món nợ này nhất định phải tính!”

“Tình trạng bà nội rất nguy hiểm. Cô lập tức quay về đóng vai cháu dâu ngoan cho tôi. Nếu còn giở trò gì nữa, tôi sẽ cho cả nhà họ Giản chôn cùng!”

Giản Ngô cơ bản đã hiểu ra.

Hắn… bắt nhầm người rồi!

Chắc hẳn cô và vị hôn thê bỏ trốn của hắn trông rất giống nhau, nên hắn mới nhận lầm.

Cô và vị hôn phu Giang Trì đã hẹn ngày mai cùng về quê Minh Khê đăng ký kết hôn.

Giờ thì phải làm sao đây?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc