Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cứu mạng!! Cô ấy full thân phận..Anh còn dám trêu? Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Nghe lời Giang Trì nói, Phó Tư Giám khựng lại một nhịp, rồi lập tức hiểu ra điều gì đó.

Chưa để hắn kịp mở miệng lần nữa, anh đã quát:

“A Trì, thím Tư con không có lý do gì phải nói dối vu oan cho con. Đừng có chối cãi!”

“Chú Tư, cái ‘giả’ cháu nói không phải là giả theo nghĩa đó, người phụ nữ này cô ta…”

“Câm miệng!”

Tiếng quát lạnh như băng khiến Giang Trì giật bắn mình, nửa câu sau nghẹn lại trong cổ họng.

Dừng một chút, Phó Tư Giám tiếp tục dạy dỗ:

“A Trì, thím Tư con tuy trẻ tuổi nhưng danh chính ngôn thuận là bề trên của con, lại còn là chủ mẫu đương gia. Con gọi người ta ‘người phụ nữ này’ ‘người phụ nữ kia’, còn ra thể thống gì?”

“Giả say rượu sàm sỡ người lạ, bị đánh lại còn muốn mượn thế lực gia tộc để bắt nạt — hành vi này quá đê hèn, làm nhục gia phong nhà họ Phó. Là người đứng đầu gia tộc, chú buộc phải dạy dỗ con!”

“Nể tình con từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, không được giáo dục tử tế, hôm nay chú mở cho con một con đường, không dùng gia pháp. Nhưng con phải học một tuần lễ nghi, theo thầy học cho đàng hoàng, tự kiểm điểm!”

Dứt lời, Phó Tư Giám khẽ ra hiệu cho quản gia.

Quản gia lập tức bước tới:

“A Trì thiếu gia, mời đi theo tôi.”

Giang Trì chẳng hiểu quy tắc hào môn, lại sợ Phó Tư Giám như sợ cọp. Trong lòng muốn vạch mặt Giản Ngô, nhưng không dám nói thêm lời nào. Hắn nghẹn ứ, quay sang nhìn cha mẹ.

Hồ Thiên Hoa xót con, lên tiếng:

“Tư Giám, A Trì mới về nhà ba ngày, đang cần bồi dưỡng tình cảm với chúng tôi. Bắt nó rời nhà cả tuần, có quá tàn nhẫn không?”

Phó Tư Thừa cũng phụ họa:

“Tư Giám, để chúng tôi tự đưa con về dạy dỗ là được, cần gì phải học lễ nghi?”

Thấy cha mẹ lên tiếng, Giang Trì lại nhen nhóm hy vọng, quay sang nhìn Phó Tư Giám.

Nhưng người đứng đầu gia tộc uy nghi như núi.

“Không có gì để bàn!” — giọng Phó Tư Giám không cho phép phản bác.

“Anh chị cũng đừng trách tôi vô tình. Nuông chiều con khác nào giết con. Hôm qua A Trì say rượu trêu gh*ẹo nữ giúp việc trong nhà, dọa cô bé suýt nhảy lầu. Hành vi như vậy nếu không chỉnh đốn kịp thời, sau này không biết còn gây ra họa gì nữa.”

Nếu chuyện hôm nay Giang Trì sàm sỡ Giản Ngô còn có thể xem là lời một phía, thì việc hôm qua trêu ghẹo nữ giúp việc là chuyện ai cũng biết, ảnh hưởng cực kỳ xấu.

Phó Tư Giám đem chuyện đó ra, Phó Tư Thừa và Hồ Thiên Hoa lập tức không còn lời nào để nói, mặt mũi cũng mất sạch.

Quản gia lại lên tiếng:

“A Trì thiếu gia, mời đi theo tôi.”

Thấy cha mẹ cũng không dám trái ý gia chủ, Giang Trì cuối cùng đành nhận mệnh, uất ức theo quản gia rời đi.

Khi đi ngang qua anh trai Phó Bá Hàn, hắn định nói gì đó, nhưng người kia chỉ ném cho hắn ánh nhìn như nhìn kẻ ngốc.

Bất chợt Giang Trì tỉnh ngộ — người anh này… không hề tốt đẹp như vẻ ngoài trước ống kính.

Hôm qua chính anh ta rủ hắn uống rượu, xưng huynh gọi đệ, nói trời nói đất. Khi hắn ngà ngà say, anh ta bảo nữ giúp việc trong nhà muốn ngủ thì ngủ, chẳng khác gì nha hoàn hầu giường thời xưa.

Hắn lúc đó men rượu bốc lên, lại không hiểu chuyện hào môn, nên tin thật, mới dẫn đến chuyện xấu hổ và tồi tệ sau đó.

Giờ nghĩ lại, lúc ấy hắn mất kiểm soát như vậy… rõ ràng là bị bỏ thuốc trong rượu.

Người anh này…

Giang Trì lạnh sống lưng.

Ba ngày nhận thân, hắn vẫn lâng lâng trên mây, tưởng đời mình từ đây rực rỡ, ăn chơi không lo, sung sướng đến cuối đời.

Giờ mới bừng tỉnh — làm thiếu gia hào môn… đâu có dễ.

Cuối cùng Giang Trì cũng bị quản gia đưa đi. Một màn náo loạn hạ màn.

Vợ chồng Phó Tư Thừa vì scandal mà mặt mũi xám xịt, dẫn theo con trai lớn rời đi trước.

Những người trong tộc cũng lần lượt giải tán.

Lão phu nhân thì như đứa trẻ già, vui vẻ kéo Giản Ngô về nhà chuyện trò.

Hàn Sâm đưa một tập tài liệu cho Phó Tư Giám:

“Tứ gia, đã tra rõ rồi… vị hôn phu của Giản tiểu thư chính là A Trì thiếu gia.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc