Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cứu mạng!! Cô ấy full thân phận..Anh còn dám trêu? Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Những người xung quanh thật ra cũng không có phản ứng quá khoa trương. Dù sao ai cũng đã nghe nói hai người đã đăng ký kết hôn, Giản Ngô gọi một tiếng “chồng” cũng chẳng có gì lạ — chỉ là giọng điệu ngọt quá mức, khiến người nghe nổi cả da gà.

Hôm nay lại ngang nhiên dính người gọi “chồng”, quả thật khiến mọi người mở mang tầm mắt.

Đám đông nhún vai cười mờ ám. Chỉ có Giang Trì là suýt rớt cả cằm.

Hắn trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, ngây như tượng gỗ.

Khi còn là kẻ nghèo mạt hạng, người giàu nhất thành phố là vị thần hắn chỉ dám ngước nhìn. Giờ trở thành cháu trai của vị thần ấy, hắn chỉ hận không thể quỳ dưới chân chú Tư mà dập đầu bái lạy mỗi ngày.

Nằm mơ hắn cũng không ngờ — người phụ nữ mà hắn khinh rẻ muốn giẫ*m xuống bùn… lại đang khoác tay vị thần của hắn, gọi một tiếng “chồng” ngọt như mật!

Thế giới này bị sao vậy? Huyền ảo đến mức phi lý!

Ngay khoảnh khắc Giản Ngô khoác tay, Phó Tư Giám cảm thấy cả cánh tay tê rần. Khi cô cất tiếng gọi “chồng”, tai anh như muốn tan chảy.

Ai tinh ý sẽ thấy — người đàn ông vốn lạnh lùng uy nghi kia… vành tai đỏ lên.

Đứng sau lưng Phó Tư Giám, Hàn Sâm cùng hai đội trưởng bảo vệ vốn là tinh anh dưới trướng người giàu nhất, lúc này lại đơ như ba đứa trẻ ngơ ngác.

Ngày chia tay trước, cô thôn nữ còn ngạo nghễ đến tận trời. Hôm nay quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Cô ta không phải đã về quê cưới chồng rồi sao? Sao lại chạy tới khách sạn làm nhân viên phục vụ?

Hàn Sâm bỗng bừng tỉnh, lặng lẽ sai người về Minh Khê điều tra.

Đúng lúc ấy, lão phu nhân nhà họ Phó cũng từ phòng tiệc bước ra:

“Sao ta nghe thấy giọng cháu dâu, có phải cháu dâu ta về rồi không?”

Giản Ngô nghe thấy liền bước tới, lại ngọt ngào gọi:

“Bà nội!”

Vừa thấy cô, lão phu nhân cười tươi như trẻ nhỏ:

“Đúng là cháu dâu ta rồi, lại đây lại đây, để bà nhìn kỹ nào!”

Giản Ngô mỉm cười đứng trước mặt bà, để mặc bà nắm tay mình quan sát tỉ mỉ.

“Cháu dâu, không phải nói đi học y rồi sao, sao lại làm nhân viên khách sạn thế này?”

“Bà nội, cháu tới thăm bà, muốn cho bà một bất ngờ.”

“Thật à? Ôi vui quá đi mất!”

Phó Tư Giám khẽ xoay người nhìn cô nói dối trơn tru, dỗ lão phu nhân vui ra mặt, thấp giọng buông một câu:

“Con nhóc nói dối.”

Mắng thì mắng vậy, trong lòng anh cũng không khỏi tò mò — cô đến đây làm gì?

Lúc này Giang Trì còn đờ đẫn hơn cả Hàn Sâm và hai vệ sĩ.

Chỉ riêng việc Giản Ngô gọi Phó Tư Giám là “chồng” đã như sét đánh ngang tai. Giờ lại thấy cô thân mật với lão phu nhân, hắn cảm giác mình bị sét đánh cháy khét.

Hắn bắt đầu hoang mang — đây có thật là Giản Ngô mà hắn đá bay không?

Đầu đầy dấu hỏi, hắn quay sang hỏi nhỏ Hồ Thiên Hoa:

“Mẹ… cô ta là ai vậy?”

Hồ Thiên Hoa thì thầm:

“Đó là thím Tư của con, tên Giản Ái, đại tiểu thư nhà họ Giản, mới đăng ký với chú Tư con không lâu.”

“Con đừng sợ, cô ta chỉ là tiểu thư rỗng tuếch, ngoài việc dỗ cụ cố vui ra thì chẳng làm được gì. Chú Tư con không thích cô ta đâu. Đợi cụ cố trăm tuổi, người đầu tiên bị đá ra ngoài chính là cô ta!”

Nghe xong, Giang Trì nheo mắt suy nghĩ.

Giản Ngô… Giản Ái?

Giản Ngô là thôn nữ Minh Khê, sao lại biến thành đại tiểu thư Giản Ái?

Suy đi tính lại, hắn kết luận: chắc chắn là giả danh!

Trước kia hắn nghĩ tiền cô kiếm được là từ hộp đêm. Giờ xem ra… còn có cả giả mạo thân phận tiểu thư để lừa tiền.

Con đàn bà này đúng là cao tay — một bên dùng thân phận Giản Ái gả cho chú Tư giàu nhất, một bên suýt nữa dùng thân phận Giản Ngô cưới hắn. Hắn phải vạch mặt cô ta ngay!

Thế nhưng chưa kịp mở miệng, đã nghe Giản Ngô nói với lão phu nhân:

“Bà nội, lúc nãy cháu lỡ tay đánh bị thương đứa chắt mới nhận của bà, bà không trách cháu chứ?”

“Hừ!”

Lão phu nhân tỏ vẻ giận dữ:

“Ta hiểu rõ rồi. Thằng nhóc này lưu lạc bên ngoài bao năm, nhiễm đầy thói xấu, cần phải dạy dỗ. Cháu là thím Tư của nó, dạy nó là đúng!”

Nói rồi, bà vẫy tay gọi Giang Trì:

“Thằng nhóc kia, lại đây, dập đầu xin lỗi thím Tư con đi!”

Giang Trì: !!!

“Cụ cố, mọi người bị cô ta lừa rồi! Cô ta là giả!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc