Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cửu Gia, Phu Nhân Ngài Lại Đi Bày Sạp Bói Rồi Chương 3: Vị Hôn Phu

Cài Đặt

Chương 3: Vị Hôn Phu

“Cút mẹ đi!” Châu Nhất Xuyên đẩy người bạn một cái, lại không nhịn được mà liếc mắt nhìn cô gái kia.

Không thể không nói, cho dù là ở trong giới giải trí thì vẻ ngoài của cô gái kia cũng vẫn thuộc hàng cực kỳ nổi trội, gần như không tìm được bất cứ góc chết nào.

Thẳng cho đến khi bóng lưng của cô gái biến mất khỏi tầm nhìn, hai người họ mới thu ánh mắt về.

Người bạn giục: “Hay là cậu gọi điện thoại cho cô vợ chưa cưới của cậu đi, đứng ở nhà ga đã được một lúc rồi mà sao cô ta vẫn chưa ra ngoài?”

Chua Nhất Xuyên gật đầu, lôi di động ra gọi cho đối phương.

Điện thoại vừa nối máy, anh ta đã bực tức nói: “Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi đợi cô lâu lắm rồi đấy!”

Châu Nhất xuyên nghe tiếng “tút tút tút” trong điện thoại mà chửi: “Quả nhiên con ranh từ quê lên tỉnh, không có một tí giáo dục nào!”

Chửi xong, anh ta gọi điện thoại lại sau đó phát hiện ra mình đã bị chặn.

Châu Nhất Xuyên sa sầm mặt mũi, nghiến răng nghiến lợi: “Con ranh chết tiệt láo toét, ông đây sẽ nhớ kỹ chuyện hôm nay!”

Sau khi Hạ Sênh cúp máy, cô nhét chiếc điện thoại cũ vào trong túi.

Bên ngoài ga tàu cao tốc có quán bán đồ ăn, bụng cô kêu ọc ọc mấy tiếng. Cô đi đến trước một quán bán mì xào, gọi một phần mì xào, sau đó ngồi xuống chiếc bàn thấp ở bên cạnh ăn trưa, ăn xong thò tay vào túi quần.

Chỉ có hai đồng tiền xu năm hào…

Hạ Sênh rơi vào trầm tư.

Cô căng da mặt ngẩng đầu lên: “Chủ quán, chỗ các ông có cho ghi nợ không?”

Chủ quán cười rất mặc hiền lành: “Cô nói xem?”

Sau khi lão đạo sĩ chết, cuộc sống của Hạ Sênh trôi qua còn túng quẫn hơn cả trước đây, nhưng ở nhà vẫn có khoảng năm trăm đồng.

Ừm, bây giờ vẫn đang ở nhà.

Quên mang theo rồi.

Có lẽ thấy cô lề mề mãi vẫn chưa lấy tiền ra được, chủ quán đi từ đằng sau quầy hàng ra ngoài phòng ngừa cô gái trẻ chạy trốn.

Hạ Sênh bối rối một lúc mới bảo: “Tôi biết xem bói xem tướng, tôi bói cho ông một quẻ để trừ tiền cơm, có được không?”

Ánh mắt của chủ quán nhìn cô càng đề phòng hơn.

Không chỉ ăn quỵt một bữa mà còn tuyên truyền mê tín phong kiến, nhìn thế nào cũng không giống một người tốt.

Hạ Sênh định nói gì đó thì một giọng nói vang lên từ phía sau: “Cô gái, xem cho tôi một quẻ đi, tôi sẽ trả tiền giúp cô.”

Hạ Sênh quay đầu, chỉ nhìn thấy một người đàn ông trung niên cao gầy đang đứng đằng sau cô, trong ánh mắt nhìn về phía cô tràn đầy vẻ nghi ngờ và không tin tưởng, rõ ràng không hề có thành ý muốn xem bói.

Cô liếc mắt nhìn ông ta rồi nói: “Ông xuất thân từ bộ đội, lúc đi làm vợ con bị tên du côn tấn công trả thù, chết ngay tại trận. Cũng vì chuyện này mà ông xuất ngũ, từ đó không còn kết hôn nữa, thay đổi tên họ, sống một mình.”

“Sau khi xuất ngũ, ông mở một công ty công thương nghiệp, việc kinh doanh phát đạt, nhưng cây to đón gió, gần đây đang bị tiểu nhân đeo bám.”

“Ông vì tiền mà gặp họa, trưa hôm nay hướng Đông Nam đại hung, gặp tai nạn giao thông do Lý thị gây ra, họ Vương chắn họa bỏ mình.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc