Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cửu Gia, Phu Nhân Ngài Lại Đi Bày Sạp Bói Rồi Chương 2: Đón Người

Cài Đặt

Chương 2: Đón Người

Trong toàn bộ không gian chỉ có mỗi chiếc xe này vẫn có thể sử dụng như thường.

Thẳng cho đến khi xe buýt lái ra khỏi đoạn đường nguy hiểm thì đất đá trôi mới như được án công tắc khởi động, mang theo tiếng vang đinh tai nhức óc nuốt chửng toàn bộ đoạn đường dài mấy chục mét kia.

Mất rất lâu Phương Quyên vẫn chưa thể lấy lại được bình tĩnh từ trong cơn kinh hoàng.

Bà chợt nhớ ra gì đó bèn vội vàng lấy lá bùa giấy mà Hạ Sênh đã cho mình trước khi đi ra.

Chỉ thấy lá bùa hộ thân kia đã bốc cháy thành tro từ khi nào, không còn nhìn ra được hình dáng ban đầu nữa.

“Anh Xuyên, không phải con nhỏ nhà họ Hạ kia nói mười hai giờ trưa sẽ đến sao? Sao bây giờ vẫn chưa tới?”

“Cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Vốn dĩ tôi với Chỉ Nhược đã sắp đính hôn rồi, bây giờ tất cả đều bị con nhỏ nhà quê này phá ngang hết.”

Châu Nhất Xuyên liếc mắt nhìn người bạn bên cạnh, trong lòng cực kỳ bực tức.

Nhà họ Hạ và nhà họ Châu đặt hôn ước cho em bé, sau khi đại tiểu thư nhà họ Hạ đi lạc, hôn ước của hai bên gia đình cũng rơi lên người nhị tiểu thư là Hạ Chỉ Nhược.

Lúc nhỏ Hạ Chỉ Nhược có vẻ ngoài xinh xắn, sau khi trưởng thành lại càng xinh đẹp hơn, Châu Nhất Xuyên đã sớm thèm khát từ lâu, chỉ hận không thể trực tiếp bắt người lên giường.

Nhưng vì trưởng bối hai bên gia đình đã nói rõ ràng, trước khi kết hôn không để động vào con gái nhà người ta cho nên Châu Nhất Xuyên mới phải nhịn.

Mà bây giờ đại tiểu thư nhà họ Hạ đã được tìm về, dựa theo hôn ước trước đây, hiển nhiên người đính hôn với anh ta sẽ biến thành cô rồi.

Từ năm mười lăm tuổi cho đến bây giờ đã hai mươi hai tuổi, Châu Nhất Xuyên thương nhớ Hạ Chỉ Nhược đã được bảy năm, mắt thấy đã sắp vớt được người tới tay, kết quả nửa đường lại nhảy ra một Hạ Sênh, làm sao anh ta có thể không tức được cơ chứ?

Người bạn an ủi: “Không phải anh vẫn chưa từng gặp đại tiểu thư nhà họ Hạ hay sao? Nói không chừng đối phương lại là một người đẹp thì sao?”

Châu Nhất Xuyên phì cười, đáp: “Đúng là tôi chưa từng gặp cô ta thật nhưng tôi đã xem ảnh của cô ta rồi! Cậu biết cô ta trông thế nào không?”

Người bạn lắc đầu, vẻ chế giễu trên gương mặt của Châu Nhất Xuyên càng quá đáng hơn: “Cô ta giúp bọn chân đất mắt toét đó đi cày ngoài ruộng nước, cả người từ trên xuống dưới toàn là bùn, bẩn chết đi được, không nhìn rõ mặt.”

“Với môi trường sống kiểu đó, cậu nói cô ta có thể trắng trẻo xinh đẹp nhưng ai thèm tin?”

“Kiểu đàn bà này chẳng biết da sẽ đen đến cỡ nào, phỏng chừng vết chai trên tay phải dày mấy phân ấy chứ!”

Nghe thế, người bạn kia tưởng tượng một chút sau đó cũng hơi buồn nôn: “Vậy cũng thiệt cho anh quá rồi, vốn dĩ có thể kết hôn với một người đẹp như Chỉ Nhược nhưng bây giờ lại rớt thẳng xuống đáy vực luôn.”

“Đúng rồi, anh không thấy rõ mặt của người đó thì sao đón người được?”

Châu Nhất Xuyên: “Trước đó cha mẹ cô ta đã cho cô ta ảnh với số điện thoại của tôi rồi, cô ta nhìn thấy tôi hiển nhiên sẽ qua đây tìm tôi.”

Giọng điệu khinh bỉ của Châu Nhất Xuyên lập tức tắt ngúm ngay sau khi nhìn thấy gương mặt của đối phương, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Cô gái kia đeo một chiếc balo leo núi rất to, chỉ mặc áo phông đơn giản và quần bò lửng nhưng bộ đồ đơn giản và giản dị đó vẫn không thể nào che lấp được khung xương và làn da vượt trội của cô, khiến người có thể liếc mắt nhận ra cô ngay từ trong đám đông.

Người bạn thấy anh ta cũng trợn mắt nhìn bèn huých khuỷu tay vào hông anh ta, cười nhạo: “Sao thế, không phải nói chỉ có Chỉ Nhược mới là người đẹp nhất hay sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc