Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Trước đây bác sĩ khác đều nói cả đời này mẹ chỉ có thể như vậy, cũng chỉ có phương pháp châm cứu của con có tác dụng… Con làm kiểu gì thế?”
Hạ Sênh ăn bánh bao, nói: “Con học châm cứu là lão tổ tông truyền xuống, khác với người trong bệnh viện.”
Sau khi nói xong, cô giải thích đơn giản nguyên lý, Phương Dung không nghe hiểu lắm, nhưng vẫn cảm thấy con gái mình thật lợi hại.
Ăn bữa sáng xong, Hạ Sênh thu dọn đồ, mang theo túi vải nhỏ ra cửa bày quầy kiếm tiền.
Phương Dung cho rằng Hạ Sênh là muốn bán đồ ăn vặt hay là vật dụng hàng ngày gì đó, lo lắng một mình cô bày quán không có kinh nghiệm, nên đặc biệt đi theo ra cửa, tính toán nhìn xem cô đi đâu nhập hàng.
Nếu đứa bé không tìm thấy mà nói, bà lại nói cho cô.
Đi theo con gái ra cửa đi hơn mười phút, cuối cùng cũng thấy con gái dừng bên cạnh cầu vượt, mở túi vải nhỏ ra, lấy ra một mảnh vải hình bát quái và la bàn thẻ trúc gì đó…
Chiếu trúc được trải bên cạnh, người ngồi xuống như vậy, sạp đoán mệnh bắt đầu bày như thế.
Thầy tướng số xung quanh bày quán nhỏ đều là một số ông cụ, chỉ có mình cô gái nhỏ là Hạ Sênh, còn là cô gái nhỏ xinh đẹp, nhất thời hấp dẫn không ít ánh mắt.
…
Vẻ mặt Phương Dung phức tạp đứng phía sau Hạ Sênh.
Con gái của bà, thật sự là một đạo sĩ sao?
Phương Dung muốn nói với con gái làm người vẫn nên tin tưởng vào khoa học, nhưng lại lo lắng nói ra khiến đứa bé bất mãn.
Bà xoắn xuýt có nên tiến hành giảng lý lẽ với đứa bé hay không, còn chưa sắp xếp từ ngữ xong, Hạ Sênh đã nghênh đón khách hàng đầu tiên hôm nay.
Người đến là một thanh niên lêu lổng tóc vàng cánh tay có hình xăm, ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào Hạ Sênh, trong đôi mắt tràn ngập tham lam, rõ ràng không phải là thật sự tới đoán mệnh.
“Người đẹp, đoán mệnh không thú vị gì, em đi theo anh đi, anh giới thiệu cho em công việc kiếm được càng nhiều tiền hơn, có muốn hay không?”
Mẹ vì con mà mạnh mẽ, Phương Dung tức giận nói: “Con gái tôi là đứa bé đứng đắn, cậu đừng dạy hư con bé!”
Tóc vàng nở nụ cười: “Ở đây coi bói và giả danh lừa gạt cũng có thể là người đứng đắn sao? Bác gái, có phải bác có bệnh đúng không?”
Phương Dung không giỏi ăn nói, không biết nên phản bác thế nào, chỉ có thể dùng ánh mắt trừng anh ta.
“Mấy ngày nay ông đây xuôi gió xuôi nước, có thể có đại kiếp nạn gì? Chẳng lẽ em muốn nói, anh mà không đi thì em sẽ đánh anh sao?”
Sau khi anh ta nói xong, còn vươn mặt tới gần Hạ Sênh: “Người đẹp, tới đây, anh cho em đánh, đánh chỗ này đi.”
Anh ta nói xong, Hạ Sênh không chút khách sáo thỏa mãn anh ta.
Tóc vàng vốn ngồi xổm trước quầy hàng, bị Hạ Sênh tát cho một cái trực tiếp bị tát mơ hồ, ngã ngồi dưới đất.
Sau khi kịp phản ứng mình bị tát, tóc vàng lập tức nổi giận: “Con nhóc chết tiệt kia, cô dám tát tôi!”
Phương Dung bảo vệ con gái mình ở sau người trước tiên, trên mặt Hạ Sênh cũng không có bất cứ kích động gì, chậm rãi nói:
“Tôi đang thỏa mãn yêu cầu của anh mà thôi.”
“Anh hỏi người bên cạnh anh xem, người nào không nghe thấy được là anh yêu cầu tôi đánh anh?”
Tóc vàng đâu quản những chuyện này, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ nó, già mồm át lẽ phải! Dám đánh ông đây, xem hôm nay ông đây có thu thập cô không!”
Anh ta nói lời tàn nhẫn xong, lập tức đứng bật dậy muốn ra tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)