Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Mẹ, chân của mẹ là bị bệnh khớp gối đúng không?”
Phương Dung bởi vì chân trong lòng vẫn luôn tự ti nhạy cảm, sợ người khác nhắc tới nhất.
Lúc này Hạ Sênh hỏi chuyện này, bà cũng không nhịn được cúi đầu: “Đúng vậy.”
Nghe thấy thế, Hạ Sênh ngồi xổm xuống, giúp Phương Dung xắn ống quần lên.
Phương Dung không nghĩ tới con gái mình còn có thể châm cứu, kinh ngạc một lát, sau đó nói:
“Sênh Nhi, đừng uổng phí sức lực, chân này của mẹ khi mười mấy tuổi đã bị phế, Trung y Tây y đều đã thử hết cả, không chữa trị được.”
Hạ Sênh nói chắc chắn: “Con có thể chữa được.”
Trước đây cô thường xuyên đi theo sư phụ đi xem tướng số khám bệnh cho người trong thôn.
Ngoại trừ xem tướng đoán mệnh, cô còn đi theo sư phụ học Tử Ngọ Lưu Chú, Linh Quy Bát Pháp…
Những tri thức cơ sở này kết hợp với bí thuật của Đạo gia, có thể chữa trị rất nhiều vấn đề y học hiện đại không thể giải quyết.
Thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, Phương Dung không muốn đả kích tính tích cực của cô, nên không nhiều lời.
Trong quá trình đợi châm cứu, Hạ Sênh tìm phim cho Phương Dung xem, đợi tới thời gian mới rút châm, bảo Phương Dung trở về phòng nghỉ ngơi.
Phương Dung xuống khỏi ghế sô pha, không biết có phải ảo giác hay không, vậy mà bà cảm thấy chân vốn không có tri giác của mình khi giẫm lên mặt đất, thậm chí có xúc cảm càng sâu, như là gân cốt bị tắc nghẽn nào đó được khơi thông.
Mà ngày hôm sau tỉnh lại, khi bà mặc quần áo vậy mà ngạc nhiên phát hiện cẳng chân héo rút xấu xí của mình cảm nhận được chút thịt hơn trước đây, đi đường cũng không còn khó khăn như trước.
Phương Dung mừng rỡ như điên, lập tức đi nhanh rời khỏi phòng, muốn chia sẻ vui sướng của mình với con gái.
Đi đến cửa phòng ngủ chính, bà dừng bước lại, lo lắng mình sẽ làm ầm ĩ tới đứa bé đang ngủ.
Khi bà còn làm việc ở Hạ gia, còn phụ trách làm bữa sáng cùng với gọi người trong nhà rời giường ăn cơm.
Khi Hạ Chỉ Nhược không đi học cơ bản đều ngủ tới 12 giờ trưa mới dậy, có một lần 8 giờ sáng khi dọn dẹp vệ sinh không cẩn thận đánh thức người ta, bị giáo huấn rất lâu.
Con gái bà cũng rất trẻ tuổi, nói không chừng cũng thích ngủ nướng, bà không nên làm ầm ĩ tới cô thì hơn.
Nghĩ tới đây, Phương Dung lập tức chuẩn bị đi nấu bữa sáng trước, đợi đứa bé tỉnh dậy thì ăn.
Mới đi tới bên cạnh phòng bếp mở, chỉ thấy Hạ Sênh xách theo bữa sáng đi từ ngoài vào.
“Mẹ, con mua bữa sáng cho mẹ, nhân lúc còn nóng ăn đi ạ.”
Mỗi ngày Hạ Sênh đều dậy từ 6 rưỡi, hiện giờ đã 7 rưỡi, cô đã luyện tập buổi sáng trở về.
Phương Dung được Hạ Sênh kéo ngồi xuống ghế sô pha, còn có chút ngây người.
Đời này bà gần như đều chiếu cố người khác, trước đây đều chiếu cố em trai em gái, trưởng thành thì làm việc nội trợ.
Đây là lần đầu tiên có người mua bữa sáng cho bà, khiến bà vừa tỉnh dậy là có đồ ăn.
Chuyện này không tính là lớn.
Nhưng Phương Dung vẫn đỏ mắt.
Bà ăn bữa sáng, hỏi Hạ Sênh: “Sênh Nhi, con học đại học có phải học chuyên ngành y hay không? Tối hôm qua con châm cứu cho mẹ xong, hiện giờ chân của mẹ tốt hơn nhiều.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)