Tống Điềm gân cổ lên cãi: “Được thôi, vậy không phải vì đại ca, tôi chỉ trình bày sự thật thôi, khen chị Ôn Tĩnh lương thiện cũng sai à.”
“Cậu đó, cậu đó.” Tống Khai Tâm bất đắc dĩ lắc đầu: “Chẳng phải hai chúng ta đều được đại ca cứu sao, cậu mất trí nhớ rồi à?”
Tống Điềm cứng họng.
Giằng co một lúc, cô ấy miễn cưỡng nói: “Chị Ôn Tĩnh, xin lỗi, lúc nãy em thật sự không có ý gì khác.”
“Không sao, Minh Thăng là bạn của chị, anh ấy cũng là dị năng giả, chỉ là cơ thể yếu ớt thôi chứ không hề làm gánh nặng cho chúng ta, hy vọng mọi người đừng nhìn anh ấy bằng ánh mắt khác.”
“Đó là đương nhiên, bạn của chị Tĩnh cũng là bạn của chúng em.” Tống Khai Tâm cười hề hề xoa dịu không khí.
Ôn Minh Thăng cũng lịch sự mỉm cười.
Lục Hằng vẫn tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Tống Điềm thì phồng má giận dỗi.
Tống Khai Tâm lặng lẽ thở dài.
Cái đội này, không có anh ấy chắc chắn tan rã!
Ngay lúc không khí đang căng thẳng, cửa cuốn bên ngoài vang lên tiếng gõ: “Mở cửa, là tôi đây.”
“Vâng đại ca!”
Tống Khai Tâm bật dậy như lò xo, kéo cửa lên.
“Đại ca, sao hôm nay anh về trễ thế...”
Nói đến chữ cuối cùng, giọng Tống Khai Tâm đột nhiên vút cao lên mấy tông.
Đại ca đang bế một người! Nhìn dáng người thì là phụ nữ! Còn đang mặc áo của đại ca!
Đại ca thật sự nhặt người về!
Anh ấy chỉ nói bừa thôi mà, sao lại thành thật thế này.
Lẽ nào anh ấy có khả năng nói đâu trúng đó?
Mấy người còn lại đương nhiên cũng đã thấy, sắc mặt mỗi người mỗi khác nhưng không ai lên tiếng.
Chu Thanh Tuyển đi đến góc phòng, định đặt Vân Họa xuống đất nhưng cô đang ngủ say lại nắm chặt tay anh, gỡ không ra.
Anh dứt khoát ngồi bệt xuống, để Vân Họa ngồi bên cạnh mình.
Vân Họa ôm chặt cánh tay Chu Thanh Tuyển bằng cả hai tay, cả người mềm oặt tựa vào vai anh.
Chu Thanh Tuyển đỡ lại mấy lần nhưng không có tác dụng, đành mặc kệ cô.
“Cô ấy đẹp thật, như búp bê vậy. Đại ca, sao anh may mắn thế, em chẳng bao giờ nhặt được người xinh đẹp như vậy.”
Tống Điềm ngồi xổm xuống bên cạnh Vân Họa, vừa ngắm nhìn cô vừa kinh ngạc thốt lên.
Tống Khai Tâm cạn lời: “Người ta là người, không phải búp bê của cậu, cậu ghen tị cái gì.”
“Tống Khai Tâm, im miệng, tôi không nói chuyện với cậu.” Tống Điềm lườm Tống Khai Tâm một cái.
Chu Thanh Tuyển lờ đi cuộc đấu khẩu của hai người, nhìn mọi người rồi nói: “Cô ấy là người thường trốn thoát từ căn cứ số 33, không có dị năng. Sắp tới chúng ta sẽ đi qua căn cứ số 26, tôi định đưa cô ấy đến đó, mọi người có ý kiến gì không?”
“Nếu có ý kiến, tôi sẽ đưa cô ấy đi trước rồi quay lại. Nếu không có ý kiến, chúng ta sẽ cùng xuất phát, tôi sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ cô ấy.”
“Em không có ý kiến.” Tống Điềm là người đầu tiên tích cực giơ tay, trong mắt ánh lên vẻ phấn khích.
Có một người thường đến, cuối cùng cô ấy cũng không còn là kẻ yếu nhất nữa rồi.
Tống Khai Tâm: “Em cũng không có ý kiến.”
Anh ấy là một kẻ làm gánh nặng, không có tư cách đưa ra ý kiến phản đối.
Trước tận thế, anh ấy đọc tiểu thuyết thể loại tận thế ghét nhất là kiểu nhân vật chính thánh mẫu nhưng khi bản thân trở thành kẻ yếu, anh ấy lại vô cùng hy vọng được gặp một nhân vật chính thánh mẫu.
Lục Hằng mở mắt, liếc nhìn cô gái đang tựa trên vai Chu Thanh Tuyển: “Tôi không có ý kiến nhưng tôi sẽ không chăm sóc hay bảo vệ cô ấy.”
“Được.” Chu Thanh Tuyển gật đầu: “Ôn Tĩnh, còn cô?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



