Đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng Vân Họa trước khi ngất đi.
Cô đói quá, cơ thể không trụ nổi nữa rồi.
Chu Thanh Tuyển vươn cánh tay dài, theo bản năng đỡ lấy cô.
Vân Họa cảm nhận được sự ấm áp, bất giác dựa sát hơn vào nguồn ấm: “Cầu xin anh, đừng bỏ rơi em...”
Nước mắt chảy dài trên khóe mắt cô, ngay cả trong cơn mê man cũng không quên cầu cứu.
Chu Thanh Tuyển lấy ra một lọ dung dịch đưa đến bên miệng Vân Họa. Vân Họa theo bản năng chống cự, không chịu nuốt.
“Là dung dịch dinh dưỡng, nuốt đi, nếu không em sẽ chết.”
Giọng Chu Thanh Tuyển có phần nghiêm khắc hơn.
Chữ “chết” đã kích thích ý chí sinh tồn của Vân Họa, cô dần dần nuốt xuống.
Chu Thanh Tuyển nhìn người con gái đang nhắm chặt mắt, khẽ cau mày, không biết phải làm thế nào.
Do dự một lúc, anh vẫn bế cô lên.
Đây là một dị năng giả mạnh mẽ và lương thiện...
Anh có thể bảo vệ cô, cho cô cơ hội để trưởng thành.
Vân Họa nảy sinh một ham muốn, ham muốn chiếm hữu anh.
Khu vực từng một thời sầm uất, giờ nhìn từ xa chỉ toàn là những tòa nhà đổ nát.
Trong một căn hầm chứa đồ dưới lòng đất kín đáo, năm người gồm ba nam hai nữ đang ngồi bệt thẳng xuống sàn.
Họ mặc trang phục đồng bộ, cả người che kín mít, trông qua chỉ thấy một màu xám xịt bụi bặm.
“Sao đại ca còn chưa về nhỉ, không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ.”
Một cô gái tóc ngắn ngang tai lo lắng nhìn ra cửa.
Anh chàng tóc xù bên cạnh cô ấy cười cười, châm chọc: “Tống Điềm, cất cái bụng dạ đen tối của cậu đi. Cả đám chúng ta có chết hết thì đại ca vẫn bình an vô sự thôi.”
Nói rồi, anh ấy huých nhẹ người đàn ông đang nhắm mắt tựa vào tường bên cạnh: “Anh Lục Hằng, anh nói xem em nói có đúng không?”
Lục Hằng lặng lẽ nhích người sang chỗ khác, không nói gì.
Tống Điềm đắc ý cười: “Tống Khai Tâm, thấy chưa, chẳng có ai bênh cậu cả.”
Tống Khai Tâm mỉa mai lại: “Tôi không có thì cậu có chắc? Xem cái vẻ tiểu nhân đắc chí của cậu kìa.”
Tống Điềm không phục, trừng mắt nhìn Tống Khai Tâm rồi khoác tay một cô gái khác: “Chị Ôn Tĩnh, chị xem cậu ta kìa, chỉ biết bắt nạt em thôi.”
“Thôi được rồi, hai ngày nay diệt zombie còn chưa đủ mệt sao? Vẫn còn hơi sức để cãi nhau à.”
Ôn Tĩnh có mái tóc dài ngang vai được buộc gọn sau gáy, ngũ quan vốn dịu dàng nay trở nên nghiêm nghị.
Tống Điềm bĩu môi, rụt người vào góc, chỉ dám lẩm bẩm một mình: “Sao mọi người ai cũng vô lương tâm thế, đại ca đối xử với chúng ta tốt như vậy mà.”
Tống Khai Tâm vỗ vai cô ấy: “Chúng ta đừng lo hão nữa, biết đâu đại ca nhặt được người nên về muộn thì sao.”
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía anh ấy, ngay cả Lục Hằng đang nhắm mắt cũng phải liếc nhìn.
Tống Điềm mím môi: “Cậu tưởng ai cũng lương thiện như chị Ôn Tĩnh à, tôi chưa thấy đại ca nhặt người bao giờ.”
Câu này chỉ đơn thuần là nói lên sự thật nhưng Ôn Tĩnh lại sa sầm mặt.
“Tĩnh Tĩnh, anh không sao, đừng vì anh mà tức giận.”
Sắc mặt người đàn ông bên cạnh Ôn Tĩnh có phần tái nhợt, yếu ớt vỗ nhẹ lên tay cô ấy.
Tống Khai Tâm huých tay Tống Điềm, nói nhỏ: “Cậu làm gì vậy, đắc tội với chị Ôn Tĩnh thì có lợi gì cho cậu chứ.”
Vừa rồi đúng là Tống Điềm buột miệng nói nhưng thấy Ôn Tĩnh lạnh mặt thì có chút không phục: “Tôi chỉ bất bình thay cho đại ca thôi.”
Tống Khai Tâm nhíu mày: “Đại ca đã nói là bạn bè với chị Ôn Tĩnh rồi, cậu ở đây lo bò trắng răng làm gì.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



