Tuy hai giọng nói vang lên cùng lúc, nhưng tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy rõ mồn một. Chu Ngu cũng nghe thấy tiếng liền quay đầu lại. Đám đông đã tự giác dạt ra, nhường thành một lối đi, và từ hai phía, hai bóng người đang tiến đến.
Một người mặc hỉ phục đỏ thẫm, toát lên vẻ tuấn tú phong lưu; người còn lại thân hình cao lớn, dáng vẻ chững chạc, điềm tĩnh.
Cả hai đều là những người nàng mới chỉ gặp qua một lần, tuy không thân quen nhưng cũng chẳng hề xa lạ. Họ chính là tân lang Mộ Tô của ngày hôm nay và vị hôn phu của nàng, Cố Thích Xuyên.
Vì bị đám đông ngăn cách nên ban nãy Mộ Tô và Cố Thích Xuyên không hề nhìn thấy đối phương. Mãi đến lúc này, ánh mắt hai người mới chạm nhau rồi lập tức rời đi, bình lặng đến mức không một gợn sóng.
Một người là Thiếu khanh Đại Lý Tự, người kia lại đang tại vị trong quân đội. Ngày thường, hai người họ vốn không có mối liên hệ nào, chỉ thỉnh thoảng chạm mặt trong các buổi cung yến, mức độ quen biết cũng chỉ dừng lại ở chỗ nhận ra mặt nhau mà thôi.
Thế nhưng, vào lúc này, họ lại có một sự ăn ý đến lạ thường.
Mộ Tô từ từ đứng lại, trong khi đó, Cố Thích Xuyên đã quay sang nhìn Hoàng thị và lên tiếng trước: “Chu nhị phu nhân, xin hãy cẩn trọng lời nói. Ta chưa từng gặp mặt Nhị cô nương, vốn dĩ hôn sự này chỉ là tuân theo sự sắp đặt cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy của trưởng bối hai nhà, ngoài ra không còn gì khác. Chuyện ngày hôm nay ta đã tường tận, và ta nguyện thành toàn cho Nhị cô nương.”
Hoàng thị vừa kinh ngạc vừa tức giận, bà ta gắt gao nhìn chằm chằm Cố Thích Xuyên. Hắn đang nói năng điên rồ gì vậy? Rõ ràng hôm họ gặp mặt bà ta cũng có ở đó, sao bây giờ hắn lại nói như vậy? Lẽ nào là để bao che cho con nha đầu chết tiệt kia ư? Tại sao chứ?!
“Cố Hầu gia...”
Cố Thích Xuyên lại nhìn về phía Chu Ngu, ngắt lời Hoàng thị: “Trước đây Cố mỗ không biết được hoàn cảnh khó khăn của Nhị cô nương, đã đường đột định ra hôn ước. Sau đó lại vì bận rộn việc quân mà không hề quan tâm đến việc liệu Nhị cô nương có phải chịu ấm ức tủi hờn hay không. Nay khi đã biết rõ mọi chuyện, trong lòng ta vô cùng áy náy không yên, thực sự không còn mặt mũi nào để nhận danh vị hôn phu, và cũng tự biết mình có lẽ không phải là người xứng đôi với Nhị cô nương.”
Nói rồi, Cố Thích Xuyên chắp tay vái một cái, trang trọng nói: “Cố mỗ ở đây, xin cầu chúc cho Nhị cô nương tìm được lương duyên, một đời thuận lợi, bình an vui vẻ.”
Trong lòng Chu Ngu vô cùng cảm động, nàng bèn khuỵu gối đáp lễ.
“Đa tạ Cố Hầu gia.”
Đứng bên cạnh nàng, Nhạn Tân cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cố Thích Xuyên không nhìn Chu Ngu thêm nữa, mà chỉ chuyển ánh mắt sang Hoàng thị: “Hôm nay Cố gia và Chu gia hủy hôn, mọi việc đều quang minh chính đại, không hề có hiềm khích. Nếu có lời ra tiếng vào, đó cũng là do bản hầu đã không bảo vệ được hôn thê của mình. Sau này nếu bản hầu còn nghe được lời đồn thổi vô căn cứ nào, thì đừng trách bản hầu không nể nang tình cảm.”
Lời này nghe qua thì như đang cảnh cáo Hoàng thị, nhưng thực chất cũng là để nói cho tất cả quan khách ở đây cùng nghe. Tuy Hầu phủ ở kinh đô không được xem là hiển hách, nhưng giữa đám khách mời của một vị Hộ bộ Thị lang thì vẫn có đủ trọng lượng.
Nghe vậy, các vị quan khách đều im bặt, không còn bàn tán nữa, mà đưa mắt nhìn Chu Ngu với vẻ đăm chiêu, trong lòng bắt đầu có những tính toán riêng.
Cuối cùng, Cố Hầu gia khẽ gật đầu với Chu Ngu rồi xoay người rời đi. Nói rằng trong lòng không có chút tức giận nào thì cũng không hẳn, suy cho cùng, chuyện này nói thế nào cũng đã làm mất mặt Hầu phủ.
Chỉ là, nàng cũng chỉ là một cô nương mới hơn mười tuổi, dám đứng ở đây có lẽ đã dồn hết tất cả can đảm rồi. Cho nên, dù có tức giận, hắn cũng không nên trút lên người nàng.
Dẫu sao cũng đã là hôn phu hôn thê một lần, đây là điều cuối cùng, và cũng là duy nhất mà Cố Thích Xuyên có thể làm cho Chu Ngu.
Sau khi Cố Hầu gia rời đi, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía người còn lại. Đón nhận những cái nhìn chăm chú ấy, Mộ Tô thong thả bước lên bậc thềm, tiến đến trước mặt Chu Ngu rồi cúi đầu nhìn nàng với ánh mắt đầy ẩn ý.
Thì ra, nàng chính là Chu Nhị cô nương.
Vậy thì chuyện ngày hôm qua, là trùng hợp hay là sắp đặt?
Chu Ngu vì chuyện hôm qua mà trong lòng có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, chỉ biết cúi đầu. Vài giây sau, chỉ nghe thấy tân lang khẽ cười một tiếng, rồi cất cao giọng tuyên bố: “Năm xưa, tổ phụ của ta từng nợ Thi lão gia tử một ân tình lớn, vì vậy hai nhà đã định ra duyên tần tấn. Và người mà Mộ gia chúng ta muốn cưới, từ đầu đến cuối, chính là vị biểu cô nương của Thi gia, Chu Ngu.”
“Ta không biết các người đã dùng kế thay mận đổi đào như thế nào, nhưng Mộ Tô ta đây, chỉ nhận huyết mạch của Thi gia mà thôi.”
Hắn ở bên ngoài suy đi tính lại, cuối cùng vẫn cảm thấy mình nên đích thân vào đây một chuyến. Dù gì thì tân nương tử cũng đã đứng ra giành lại hôn sự rồi, mà hắn đã chấp thuận thì không thể nào để một mình nàng đối mặt với tất cả. Bất luận sau này khi cưới về, cuộc sống có ra sao đi nữa, thì trước mặt người ngoài, hắn cũng phải cho nàng đủ thể diện và chỗ dựa. Chỉ cần ngày nào nàng còn mang danh Mộ thiếu phu nhân, thì ngày đó hắn không thể để nàng bị người khác bắt nạt.
Mộ Tô dứt lời, bèn cúi mắt nhìn Chu Ngu, hỏi: “Mũ phượng và quạt tròn đâu rồi?”
Chẳng đợi Chu Ngu trả lời, Nhạn Tân và Nhạn Li đã dâng phượng quan và quạt đoàn phiến lên. Mộ Tô đích thân lấy phượng quan ra, cẩn thận đội lên cho Chu Ngu, rồi lại nhét cây quạt vào tay nàng, sau đó kéo nàng ra sau lưng mình, cất giọng: “Ai có dị nghị gì, cứ việc đến đây phân bua với ta.”
Thật ra, ngay từ lúc Cố Hầu và Mộ Tô cùng lên tiếng bênh vực Chu Ngu, Chu lão thái thái đã đứng dậy, ngăn không cho Hoàng thị làm loạn.
Mộ Tô mỉm cười nhìn Hoàng thị với vẻ mặt đầy cam phẫn, hỏi: “Vị phu nhân đây có dị nghị gì sao?”
Hắn không cho Hoàng thị cơ hội trả lời, mà nói tiếp luôn: “Có dị nghị cũng vô dụng thôi. Hôm nay, hoặc là ta cưới Chu Nhị cô nương, hoặc là không ai được gả hết.”
Chu Tuệ cuối cùng không chịu nổi nữa, ngất lịm trong vòng tay của tỳ nữ. Hoàng thị hoảng hốt vội chạy tới đỡ lấy con gái, nhưng còn chưa kịp lên tiếng trách móc, đã nghe Chu lão thái thái nói: “Nếu Mộ gia đã nhất quyết chỉ cưới cô nương của Thi gia, lão thân đây đương nhiên sẽ tác thành. Chuyện này quả thật là do trưởng bối trong nhà suy nghĩ không chu toàn, chỉ chăm chăm xét đến thứ tự trưởng ấu, ngược lại lại làm khó cho cả hai cháu gái.”
Chu lão thái thái liếc nhìn Chu Ngu bằng ánh mắt sắc lẻm.
“Người đâu, mau dìu đại cô nương về nghỉ ngơi, rồi tiễn Nhị cô nương xuất giá.”
Bà ta thật không ngờ đứa cháu gái này của mình lại có bản lĩnh lớn đến thế, vậy mà có thể thuyết phục được cả Cố Hầu và Mộ gia cùng đứng ra bảo vệ. Bất kể nàng đã dùng cách gì, thì hôm nay, nàng đã thắng rồi.
Chu gia không thể nào đắc tội với Cố Hầu rồi lại gây thù chuốc oán với Mộ gia được.
Chỉ là tội nghiệp cho Chi Uẩn, đợi cơn sóng gió này qua đi, đành phải tìm cách khác để bù đắp cho nàng ta vậy.
Sự đã rồi, Chu Ngu khẽ thở phào một hơi.
Quả nhiên, trong mắt tổ mẫu, vinh quang của gia tộc mới là điều quan trọng nhất. Chỉ cần danh tiếng bị đe dọa, thì cho dù là đại cô nương được yêu thương nhất cũng phải xếp sau.
Chuyện đã đến nước này, nàng cũng chẳng bận tâm đến trò chơi chữ mà tổ mẫu bày ra để giữ gìn danh tiếng cho đại tỷ tỷ nữa. Điều quan trọng nhất lúc này là phải mang của hồi môn của mình đi.
“Vậy thì đa tạ lão thái thái đã tác thành.”
Mộ Tô chắp tay hành lễ của bậc con cháu, rồi mỉm cười nhìn Chu Ngu: “Tân nương tử, chúng ta đi thôi chứ?”
Thế nhưng Chu Ngu lại không nhúc nhích, nàng để lộ đôi mắt sau chiếc quạt tròn, nhìn hắn chằm chằm, khẽ nói: “Của hồi môn của ta…”
Mộ Tô nhướng mày, của hồi môn cũng phải để hắn đòi giúp sao?
“Được thôi!”
Mộ Tô giơ tay lên: “Danh sách của hồi môn đâu?”
Nhạn Li vội vàng đưa lên: “Cô gia.”
Nghe thấy tiếng “cô gia” này, Mộ Tô lại nhướng mày lần nữa, rồi vẫy tay gọi An Thụy đến: “Của hồi môn của thiếu phu nhân, mang đi hết, không thiếu một món.”
An Thụy nhận lấy danh sách của hồi môn, có chút khó xử nói: “Nhưng mà, tiểu nhân phải theo đoàn rước dâu về phủ ạ.”
Trước nay lang quân không mấy để tâm đến hôn sự, e là có nhiều lễ nghi không hiểu, nên hắn phải ở bên cạnh để nhắc nhở lang quân mọi lúc.
Mộ Tô hiểu ý hắn, suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy thì phiền Dương tư trực ra tay giúp, áp giải của hồi môn của thiếu phu nhân về phủ.”
Hai chữ "áp giải" này dùng quả thật quá thâm sâu.
Sắc mặt của người Chu gia ai nấy đều tái mét.
Hoàng thị lại càng tức đến độ suýt nghiến nát cả hàm răng!
Hôn sự mất rồi, của hồi môn cũng chẳng còn, bà ta tính toán mưu lược bao phen, đến cuối cùng lại thành công dã tràng!
Đại sự đã định, Chu Ngu không cần Mộ Tô thúc giục, bèn dập đầu lạy lão thái thái ba cái, cũng không đợi bà ta ban thêm đồ cưới, liền đứng dậy bước qua ngưỡng cửa.
Hôm nay một khi đã đi, cũng xem như là đã xé rách mặt với Chu gia, vạch rõ ranh giới. Cho dù sau này có qua lại, cũng chẳng qua chỉ là để giữ chút thể diện mà thôi.
Cha mẹ mất sớm, nhà ngoại thì bị giáng chức, bây giờ lại đến cả tổ mẫu cũng đã cách lòng, dường như số mệnh của nàng đã định sẵn là không có duyên với người thân.
Nhưng, nàng không hối hận.
Con đường sau này, nàng sẽ từng bước từng bước đi cho thật tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


