Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đoạt Hôn Chương 11: Tức Nước Vỡ Bờ

Cài Đặt

Chương 11: Tức Nước Vỡ Bờ

Giữa khung cảnh ồn ào náo loạn, Sầm ma ma đang đứng trong đám đông bèn đưa mắt ra hiệu cho Nhạn Tân. Ngay lập tức, Nhạn Tân liền hiểu ra: Cố Hầu gia đã tới.

Nàng ấy cau mày liếc nhìn đám bà tử đang lăm le chực chờ xung quanh. Nếu lúc này nàng ấy rời đi, e rằng một mình Nhạn Li sẽ không bảo vệ nổi tiểu thư. Thế nhưng, nếu cứ để Cố Hầu gia vẫn chưa hay biết gì, cứ thế bước vào, thì mọi chuyện cũng sẽ hỏng bét.

Dường như cảm nhận được sự do dự của tỳ nữ, Chu Ngu nhanh chóng đưa ra quyết định, nàng nói: “Nhạn Tân, tỷ lui ra trước đi. Nếu còn ai dám động tay động chân với ta, cứ lập tức báo quan.”

Nghe vậy, sắc mặt của người Chu gia trở nên khó coi đến tột cùng.

Chuyện trong phủ ầm ĩ thì cũng thôi, chứ một khi đã báo quan thì ý nghĩa lại hoàn toàn khác.

Nhạn Tân vâng lời lui ra. Chu nhị gia cũng vội quát đám bà tử dừng tay, và khi chưa có lệnh của ông ta, không ai dám manh động nữa. Hoàng thị tức đến hoa cả mắt, nhưng cũng đành bất lực.

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào!”

Chu Ngu ngước mắt nhìn bà ta: “Ta nói vẫn chưa đủ rõ ràng sao? Hôm nay, hoặc là ta gả đi, hoặc là không ai được gả hết!”

“Không thể nào!” Hoàng thị gằn giọng: “Hôm nay là ngày đại hôn của đại tỷ ngươi, hôn thư đã trao, đâu phải ngươi nói muốn gả là gả được?”

Đối với chuyện này, Chu Ngu đã sớm sai Nhạn Tân đi điều tra rõ ràng: “E là mấy ngày nay nhị thẩm bận quá nên nhớ nhầm rồi. Theo như ta biết, Mộ gia vẫn chưa hề trao hôn thư.”

Chu Ngu ngừng lại một chút, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào gương mặt đang tái đi của Hoàng thị, rồi nói tiếp: “Nhị thẩm à, thứ gì cướp được, sớm muộn gì cũng phải trả lại thôi.”

“Hôm nay ta gả đi, của hồi môn của ta cũng phải mang theo, không thiếu một phân một hào.”

“Đừng hòng!”

Hoàng thị đập bàn quát lớn: “Đúng là hồ đồ! Có tiểu thư nhà ai lại vô lễ, thô bỉ như ng ươi không? Ngươi đừng quên, trên người ngươi vẫn còn một mối hôn sự đấy!”

Cùng lúc đó, Nhạn Tân đã nhanh chóng rời khỏi đám đông để đi chặn Cố Hầu gia, người vừa mới bước vào phủ không lâu.

Vốn dĩ, Cố Hầu gia đã phải vội vàng trở về, vừa về đến kinh thành đã thay y phục rồi tức tốc chạy đến Chu gia. Hắn đoán rằng mình có lẽ đã trễ. Giờ này, có lẽ kiệu hoa đã rước tân nương đi rồi.

Nào ngờ, đội rước dâu vẫn chưa khởi hành. Vừa bước vào cửa, hắn lại thấy bên ngoài chính đường có rất đông người vây quanh. Khi hắn còn đang do dự không biết có nên qua đó xem thử hay không, thì đã thấy một cô nương có dáng người cao ráo, thanh tú đang bước về phía mình.

Hắn đoán rằng đây hẳn là người do Chu gia cử tới, vì vậy bèn dừng bước.

“Nô tỳ là tỳ nữ thân cận của nhị tiểu thư, ra mắt Cố Hầu gia.” Nhạn Tân bước đến trước mặt Cố Hầu gia, khẽ nhún người hành lễ, giọng điệu vừa xa cách lại vừa cung kính.

Cố Hầu gia Cố Thích Xuyên nghe nàng là người hầu bên cạnh Chu Ngu, liền liếc mắt về phía chính đường rồi hỏi: “Có phải nhị tiểu thư có chuyện gì không?”

Nhạn Tân cúi đầu, nói: “Xin Hầu gia dời bước để tiện nói chuyện.”

Tuy trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng Cố Thích Xuyên không từ chối. Hắn đi theo Nhạn Tân đến một hành lang dài bên cạnh. Nhạn Tân cố tình đứng nép sau một cây cột, để người khác dù có nhìn thấy cũng chỉ thấy một mình Cố Thích Xuyên mà thôi.

“Xin Hầu gia lắng nghe.”

Nhạn Tân vẫn giữ tư thế hành lễ, giọng điệu không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Mấy hôm trước, nô tỳ vâng lệnh tiểu thư đến cầu kiến Cố Hầu gia, nhưng quý phủ báo lại rằng Hầu gia không có trong phủ.”

Cố Thích Xuyên hơi sững người. Hôm nay hắn còn chưa kịp về phủ, mà thay y phục ngay trong doanh trại rồi đến thẳng Chu gia, nên hoàn toàn không biết chuyện này.

“Không biết nhị tiểu thư tìm ta có việc gì? Cô nương cứ đứng dậy rồi nói.”

Thế nhưng, Nhạn Tân vẫn không đứng dậy. Nàng ấy hiểu rõ ý của tiểu thư. Chuyện này không chỉ là có lỗi với Cố Hầu gia, mà quan trọng hơn là không thể đắc tội với Hầu phủ. Hoàn cảnh của tiểu thư đã vô cùng khó khăn rồi, tuyệt đối không thể tự rước thêm kẻ thù.

“Hầu gia không biết đó thôi, những năm qua tiểu thư ở trong phủ luôn phải sống trong cảnh điêu đứng. Trước thì bị ép nhường lại hôn sự với Mộ gia, sau lại bị buộc phải chấp thuận hôn sự với Hầu phủ trong sự bất đắc dĩ.” Vì sợ tiểu thư ở bên kia xảy ra chuyện, Nhạn Tân không dám trì hoãn, chỉ có thể giải thích ngắn gọn: “Tiểu thư trong lòng rất kính trọng Hầu gia, vốn dĩ hôn sự này không nên có bất kỳ thay đổi nào. Thế nhưng, nhị phòng lại muốn mượn của hồi môn của tiểu thư, mà một lần mượn là mười sáu tráp vàng bạc. Tiểu thư không còn cách nào khác, đành muốn cầu xin Hầu gia giúp đỡ, nhưng không ngờ Hầu gia lại không có trong phủ. Trong lúc đó, nô tỳ đã vô tình gặp được biểu tiểu thư của quý phủ.”

Cố Thích Xuyên khẽ chau mày.

Vốn dĩ Nhị cô nương cũng là người sắp xuất giá, vậy mà lúc này lại hỏi mượn của hồi môn, đây chẳng phải là đòi trắng trợn hay sao?

Hôn sự này vốn được định một cách vội vã, mà trùng hợp thay, ngay sau khi đính hôn, việc quân lại bận rộn, khiến hắn không có nhiều cơ hội tìm hiểu về vị tiểu hôn thê của mình. Cũng vì thế mà hắn không hề hay biết nàng lại phải sống những ngày tháng nước sôi lửa bỏng đến nhường này.

“Chuyện này là ta có phần sai sót, cô nương có lời gì cứ nói thẳng, không cần e ngại.”

Hắn không hề bỏ qua hai chữ ‘vốn dĩ’ trong lời nàng ấy, điều đó có nghĩa là hôn sự của bọn họ giờ đây đã gặp trục trặc. Hơn nữa, từ đầu đến cuối, thái độ của đối phương lại khiêm nhường quá mức. Nếu đến thế mà hắn vẫn không nhận ra điều gì bất thường, thì thật uổng cho cái danh tướng quân của hắn.

Nhạn Tân lại cúi người thấp hơn một chút rồi mới nói: “Của hồi môn của tiểu thư là di vật do Đại nương tử để lại, cho nên dù thế nào đi nữa, tiểu thư cũng phải giữ cho bằng được. Hôm nay tiểu thư cướp rể, không phải nhằm vào Hầu gia, mà thực sự là do bị ép đến đường cùng.”

“Nô tỳ xin thay mặt tiểu thư gửi lời xin lỗi đến Hầu gia trước.”

Nghe xong, Cố Thích Xuyên im lặng một lúc lâu rồi mới đáp: “Tạm thời chưa bàn.”

Lòng Nhạn Tân lập tức dấy lên bất an, đang định nói thêm thì lại nghe hắn hỏi: “Ngươi ở đây, vậy bên cạnh tiểu thư nhà ngươi còn người nào đáng tin cậy không?”

Nhạn Tân thành thật trả lời: “Còn một nha hoàn ạ.”

Cố Thích Xuyên liền nói: “Ta nghe ngươi nói, tiểu thư nhà ngươi ở trong phủ không nơi nương tựa, xem ra lúc này sẽ chẳng có ai đứng ra bênh vực bảo vệ nàng. Chuyện giữa ta và nàng, có thể để hôm khác hãy bàn.”

Nhạn Tân kinh ngạc nhìn Cố Thích Xuyên, thấy trên mặt hắn quả nhiên không có chút tức giận nào, lòng vừa an tâm lại vừa thầm cảm thán, người lớn tuổi hơn quả nhiên xử sự điềm tĩnh, đúng là núi Thái Sơn sụp trước mặt mà sắc vẫn không đổi.

“Đa tạ Hầu gia khoan hồng, nô tỳ xin cáo lui.”

Cố Thích Xuyên dõi mắt nhìn Nhạn Tân đi vào chính đường, trong lòng thật ra không phải hoàn toàn không gợn sóng. Bao năm qua, tâm trí hắn đều đặt ở quân doanh, không có ý định tái hôn. Nếu không phải do mẫu thân ép buộc, hắn cũng sẽ không định ra hôn sự này.

Không ngờ rằng, cuối cùng vẫn là hữu duyên vô phận.

Tiểu thư cướp rể, đúng là chuyện lạ ngàn năm, vậy mà cũng rơi trúng đầu hắn.

Trước khi đính hôn, hắn từng cân nhắc việc mình lớn hơn nàng đến cả chục tuổi, sợ nàng không hiểu rõ sự tình mà cứ thế mơ hồ gả sang, nên đã đề nghị được gặp mặt nàng một lần.

Trong ấn tượng của hắn, nàng là một cô nương vô cùng dịu dàng, kín đáo, thật không thể ngờ nàng lại có gan cướp rể.

Nhưng rồi nghĩ lại những lời nha hoàn kia vừa nói, hắn lại có thể thấu hiểu phần nào.

Cái gì quá cũng không tốt, vật cực tất phản.

Đột nhiên, hắn lại nhớ đến câu nói không đầu không cuối của người nha hoàn kia về “biểu cô nương trong phủ ngài”. Phủ của hắn làm gì có biểu cô nương nào?

Tuy nhiên, xem vẻ mặt của nha hoàn đó không giống như đang nói dối, có lẽ là có ẩn tình gì khác, đợi khi về phủ hỏi một chút là sẽ rõ.

Trầm tư một lát, Cố Thích Xuyên cuối cùng vẫn quyết định đi về phía chính đường. Chuyện này, hắn có trách nhiệm không thể chối bỏ.

Thân là vị hôn phu, lại không thể kịp thời giúp đỡ, tương trợ nàng trong lúc tuyệt vọng nhất, đó chính là thất trách. Hắn đã đến muộn, lúc này có lẽ không giúp được gì nhiều, nhưng ít nhất cũng có thể không để nàng vì chuyện hôn sự với hắn mà bị người ta chỉ trích, đàm tiếu.

Mà lúc này, Chu Ngu quả thực đang vì chuyện hôn sự với Cố Hầu phủ mà bị Hoàng thị nắm thóp chất vấn: “Ban đầu, chính miệng ngươi đã gật đầu đồng ý hôn sự với Cố Hầu gia, bây giờ làm ra chuyện thế này, ngươi đặt Hầu gia ở đâu hả?”

Chu nhị gia day day huyệt thái dương đang giật thình thịch, chỉ cảm thấy phiền lòng hết sức. Một ngày đại hôn tốt đẹp, sao lại có thể náo loạn đến mức này! Mất mặt thì đã đành, ngày mai đám người ở Ngự Sử Đài kia còn không biết sẽ tấu ông ta ra sao nữa!

Chuyện đã đến nước này, Chu Ngu cũng chẳng còn gì để sợ, nàng nhìn về phía lão thái thái: “Tổ mẫu, ban đầu ngài đã làm thế nào để con đồng ý hôn sự với Cố Hầu phủ, ngài là người rõ nhất. Bây giờ ngài đã thất hứa, chẳng lẽ con không nên đòi lại hôn sự của chính mình hay sao?”

Chu lão thái thái ôm lấy ngực, đau đến không nói nên lời. Hoàng thị run rẩy chỉ tay vào mặt Chu Ngu, giận dữ mắng: “Ngươi xem ngươi đã chọc giận tổ mẫu của ngươi đến mức nào rồi kìa! Ngươi đừng có đánh trống lảng, ban đầu ngươi đã gặp mặt Cố Hầu gia, nếu ngươi không gật đầu, thì ai có thể ép buộc ngươi được chắc?”

“Trên người còn mang hôn ước, vậy mà lại đi cướp hôn sự của tỷ tỷ mình. Sao Chu gia lại có một đứa con gái không biết liêm sỉ như ngươi chứ! Bất hiếu hoang đường như vậy, thử hỏi có nhà nào dám cưới ngươi!”

Chu Ngu siết chặt nắm tay, thân hình khẽ run lên.

Ngay từ khi quyết định làm việc này, nàng đã hiểu rằng sau này mình chắc chắn sẽ bị người đời chê bai, trở thành đề tài bàn tán cho thiên hạ, giống như bây giờ bị mắng là đồ không biết liêm sỉ. Thế nhưng, khi thực sự nghe những lời này, chúng quả thực vô cùng chói tai.

Nhưng, có gì mà phải sợ chứ?

Nàng, Chu Ngu, dám làm dám chịu.

Chỉ là không đợi nàng kịp mở miệng, đã có hai giọng nói đồng thời vang lên.

“Ta muốn.”

“Ta chưa từng gặp Nhị cô nương.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc