Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Theo Quân Những Năm 60 Chương 17: Hành Động Rẻ Tiền

Cài Đặt

Chương 17: Hành Động Rẻ Tiền

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

“Đúng vậy. Cậu ta thích viết thế nào là quyền của cậu ta.”

Lâm Tú Lệ càng thêm khinh bỉ Trịnh Tùng Bách, thất bại còn thích lên sân khấu khóc lóc than thở, thật rẻ tiền.

Giáo sư Vương nhờ cô sắp xếp giáo án, rồi cảm thán: “Chờ khóa các em rời đi, trường lại đón tân sinh viên.”

Lâm Tú Lệ đáp: “Năm nay sắp thi đại học rồi.”

Giáo sư Vương nhớ ra điều gì: “Hình như em từng nói em gái em đang học cấp ba?”

“Vâng, em gái em đang học lớp 11 ạ!” Tay Lâm Tú Lệ làm việc không dừng.

“Vậy năm sau thi à? Bảo em gái cố gắng thi vào Đại học Sư phạm Bắc Kinh.”

Lâm Tú Lệ dừng tay, nói thật: “Chắc khó ạ. Em gái em học lực trung bình, có thể tốt nghiệp cấp ba rồi đi làm luôn.”

Lâm Tú Lệ là người duy nhất trong nhà học tốt. Những năm trước gia đình nghèo, không có điều kiện đi học. Hai anh trai đi học muộn, ra trường sớm vào nhà máy làm công nhân.

Cô mười tuổi mới bắt đầu học, nhảy lớp vài lần, 21 tuổi tốt nghiệp đại học. Lâm Tiếu Phỉ là em út, sinh đúng thời điểm tốt nhất, học hành bài bản nhưng không đặt hết tâm trí vào học.

Lâm Tú Lệ âm thầm tính toán, dù Tiếu Phỉ thi đậu, có thể cũng không lấy được bằng. Thời đoạn đặc biệt ấy đang tới gần.

Giáo sư Vương tiếc nuối: “Không học đại học, thì tốt nghiệp phổ thông vào nhà máy làm công nhân cũng là lựa chọn tốt. Bây giờ xin việc không dễ.”

Lâm Tú Lệ hỏi thẳng: “Giáo sư, phân phối việc làm cho khóa bọn em có khó khăn lắm không?”

Giáo sư Vương bật cười, gõ nhẹ vào đầu học trò: “Các em là sinh viên, phân công vẫn tốt. Chỉ là lao động trẻ trong thành phố nhiều, vị trí lại không đủ.”

Lâm Tú Lệ thở dài, thời nào cũng vậy, một công việc ổn định không hề dễ dàng.

Làm xong việc, được sự đồng ý của giáo sư, cô mang theo tờ báo, định đem cho Hà Tư Dĩnh xem cho vui.

“Lâm Tú Lệ, xin dừng bước.”

Một giọng nữ mềm nhẹ vang lên phía sau. Cô xoay người lại, nhìn thấy một nữ sinh rất xinh đẹp lạ mặt.

“Bạn học đây là?”

“Tớ là Bạch Tư Nhu, khoa Ngoại ngữ.”

Lâm Tú Lệ nhìn cô ấy hai giây, rồi mỉm cười: “Chào bạn. Tìm tớ có việc gì không?”

Bạch Tư Nhu do dự một lát, hít sâu, vẻ mặt nghiêm túc: “Lâm Tú Lệ, cậu thật sự không thích Trịnh Tùng Bách, đúng không? Cậu đã từ chối cậu ấy?”

Lâm Tú Lệ hơi nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy.”

Bạch Tư Nhu nhìn cô chăm chú, lại hỏi: “Cậu thật sự không thích cậu ấy, một chút cũng không?”

Lâm Tú Lệ lại gật đầu. Ánh mắt nhìn đối phương dần trở nên vi diệu.

“Thật tốt quá! À không… ý tớ là… thật tốt… Cảm ơn cậu đã nói thật. Tớ yên tâm rồi!” Bạch Tư Nhu cười tươi rạng rỡ.

Lâm Tú Lệ ôm trán. Nhìn gương mặt vừa vui mừng vừa thẹn thùng của cô ấy, mí mắt giật nhẹ, rồi hỏi: “Có phải cậu định… theo đuổi Trịnh Tùng Bách?”

Gương mặt Bạch Tư Nhu lập tức đỏ ửng, khẽ gật đầu: “Cảm ơn cậu nhiều lắm! Xin lỗi đã làm phiền! Tớ phải vào bệnh viện thăm cậu ấy đây, tạm biệt!”

Hóa ra ngày xưa cô mù mắt.

Trong lòng Lâm Tú Lệ như bị bắn liên tiếp vài mũi tên. Đừng nói nữa, đừng nói nữa, tôi sửa rồi mà! Hu hu!

“Quả nhiên điều không nên nhất chính là nhìn mặt mà chọn người.” Lâm Tú Lệ chân thành cảm thán.

Hà Tư Dĩnh: “??”

Lâm Tú Lệ xoa xoa đầu cô bạn đầy thương cảm: “Lời khuyên chân thành rút ra từ trải nghiệm xương máu.”

Hà Tư Dĩnh: “???”

Đầu óc toàn dấu chấm hỏi, hỏi mãi không ra được cái gì, Hà Tư Dĩnh đành nói sang chuyện khác: “Đừng nhắc cô nàng Bạch Tư Nhu tìm đến cậu nữa. Cậu có biết từ khi Trịnh Tùng Bách nhập viện, có bao nhiêu cô gái thích cậu ta kéo nhau vào thăm bệnh không?”

Lâm Tú Lệ kinh ngạc: “Nhiều vậy sao?”

Hà Tư Dĩnh giơ hai bàn tay: “Mười ngón đếm không xuể. Đừng trợn mắt nữa, mắt đã to rồi, giờ càng to hơn đấy.” Nói xong, cô còn đưa tay xoa đầu Lâm Tú Lệ, cảm giác thích thích nên vuốt thêm mấy cái, rất hài lòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc