Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Theo Quân Những Năm 60 Chương 16: Ngày Mai Gặp

Cài Đặt

Chương 16: Ngày Mai Gặp

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Gần bốn năm ở cùng ký túc xá, đây là lần đầu tiên thấy cô hẹn gặp một đồng chí, hôm nay một lần, mai thêm một lần nữa, thật đúng là chuyện lạ trong thiên hạ.

Hà Tư Dĩnh nháy mắt trêu: “Còn bảo không phải hẹn hò, nhìn cậu đồng ý buổi hẹn ngày mai đi kìa.”

“Đúng thế! Hẹn hò chính là hẹn hò, Tú Lệ đừng ngại.”

Lâm Tú Lệ luôn nghĩ: Hôn nhân phải cẩn trọng. Không tìm hiểu thì làm sao biết có hợp hay không? Cưới thì dễ, ly hôn khó, nhất là thời điểm này.

“Tú Lệ này, cậu thật sự thích đồng chí Cố rồi à?” Hà Tư Dĩnh ghé tai hỏi nhỏ: “Không phải cậu muốn tìm một người tính tình ôn hòa sao?”

Lâm Tú Lệ khẽ cong môi: “Tính tình đồng chí Cố rất dịu dàng mà.”

Hà Tư Dĩnh trố mắt, đưa tay sờ trán Lâm Tú Lệ: “Tú Lệ, cậu sốt à? Sao nói mê sảng vậy?”

Phản ứng này cô đã đoán trước. Hôm liên hoan Hà Tư Dĩnh vừa thấy Cố Lăng Vân đã bị khí thế lạnh lùng mạnh mẽ dọa lùi, sao tin nổi anh là người dịu dàng.

“Không sốt, cũng không nói bừa. Mình rất tỉnh táo.”

Trong lòng Lâm Tú Lệ lại nghĩ tới chuyện anh nhẹ nhàng dỗ một đứa trẻ xa lạ, chứng minh anh có một mặt rất mềm mại.

Trẻ con nhạy cảm nhất, nếu không thích, đứa nhỏ đã khóc rồi, đâu bạo gan kéo tay rủ anh chơi ném bao cát?

Cũng có thể bộ quân phục kia giúp anh ghi điểm. Trẻ con thích ai thì thể hiện rất rõ ràng.

Hà Tư Dĩnh nghi hoặc: “Thật à? Không phải cậu thích người ta quá rồi ấy chứ?”

Lâm Tú Lệ liếc một cái bảo cô bạn tự hiểu đi.

Hà Tư Dĩnh cười gian: “Rồi rồi, không trêu nữa. Tú Lệ đã quyết định, chắc chắn là đã suy nghĩ kỹ. Tớ chờ tin tốt của cậu, tớ rất có thiện cảm với đồng chí Cố, bởi vì cậu sẵn sàng cho anh ấy cơ hội thể hiện.”

Động tác chải tóc của Lâm Tú Lệ khựng lại. Trong gương là đôi mắt sáng long lanh của một cô gái trẻ. Cô chớp mắt, người trong gương cũng chớp mắt cười với cô.

Cô tiếp tục chải tóc, lòng nghĩ, không biết ngày mai rạp chiếu sẽ chiếu phim gì nhỉ?

Một đêm ngon giấc.

“Tư Dĩnh, cậu đi thư viện trước nhé, tớ tìm Giáo sư Vương đã.”

Ăn sáng xong, hai người tách nhau ngay trước cửa nhà ăn.

Là học trò được Giáo sư Vương yêu mến, thỉnh thoảng Lâm Tú Lệ giúp thầy xử lý một ít tài liệu giảng dạy. Lần này cô tới để sắp xếp giáo án.

“Được, xong rồi qua nhé.”

Lâm Tú Lệ quen đường bước vào văn phòng giáo viên. Giáo sư Vương ngẩng lên: “Tú Lệ đến rồi, xem tờ báo này trước đã.” Thầy chỉ vào một góc nhỏ trên trang báo.

Lâm Tú Lệ nghi hoặc, cầm báo lên xem, lập tức thấy tên tác giả, Tùng Bách Trịnh, đảo thứ tự thành bút danh.

Thơ và bài viết của Trịnh Tùng Bách thường đăng báo, tuy không phải báo lớn nhất, nhưng vẫn rất có tiếng.

Sinh viên Đại học Sư phạm Bắc Kinh gửi bài nhiều, được đăng lại ít, vì vậy danh hiệu “tài tử” của anh ta rất nổi.

Không cần nói cũng biết, hôm nay anh ta vừa đăng một bài thơ thất tình. Lâm Tú Lệ lướt nhanh một lượt, khóe miệng giật một cái, tốt lắm, tên “Tú Lệ” bị anh ta viết thẳng vào thơ, đầy rẫy nỗi đau và thất vọng vì thất bại tình cảm. Không biết còn tưởng chuyện tình bi thương tới rơi lệ.

Giáo sư Vương đẩy kính: “Có cảm nghĩ gì không?”

Lâm Tú Lệ bình thản đáp: “Trong cả nước không biết có bao nhiêu cô gái tên Tú Lệ. Em không rõ thơ này viết cho ai.”

Giáo sư Vương sững một giây rồi bật cười lớn: “Đúng rồi! Đó mới là cách xử lý đúng. Cậu ta không chỉ đích danh, em càng không cần phản hồi. Một bài thơ đăng báo là chuyện của cậu ta, em lên tiếng sẽ giúp cậu ta nổi hơn, còn ảnh hưởng danh tiếng của em.”

Đàn ông và phụ nữ không bao giờ được đánh giá bằng cùng một thước đo, phụ nữ luôn chịu thiệt nhiều hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc