Nhìn thấy Liên Cẩm xuất hiện ở đây, Hoắc Minh Hiên cũng nhăn mày khó chịu, anh ôm bả vai căng cứng của Hạ An An, bình tĩnh bước vào, thản nhiên chào hỏi bà nội và dì hai.
Hạ An An miễn cưỡng nở nụ cười, chào hỏi hai vị trưởng bối rồi đưa tặng chuỗi vòng cho bà nội: “Bà ơi, đây là quà cháu mua tặng bà ạ.”
Bà nội nhìn món quà cô mua, vẻ mặt phức tạp, cũng không nhận ngay.
Lòng Hạ An An trầm xuống, thầm nghĩ, nguy rồi, chỉ sợ Liên Cẩm ăn bậy nói bạ, lần này gặp mặt sẽ chẳng vui vẻ gì.
Mà Liên Cẩm bên cạnh đang khóc lóc thảm thiết vẫn len lén nhìn bà nội Hoắc, cô nàng vừa nói bóng nói gió với bà rằng Hạ An An là đứa không biết chừng mực thế nào, không tiếc dùng mọi thủ đoạn dụ dỗ anh Hiên, lại là đứa chẳng có giáo dục, thậm chí ngay cả trưởng bối nhà trai cũng không chào hỏi đã kết hôn với anh Hiên, nhà họ Hoắc luôn coi trọng cấp bậc lễ nghĩa, đối với loại phụ nữ tâm tư quỷ quyệt thế này chắc chắn sẽ không cho bước qua cửa.
Bà nội càng lớn tuổi thì càng nóng tính, Hạ An An vô liêm sỉ như vậy, nhất định sẽ làm mất mặt cô ta!
Bà nội hết nhìn Hạ An An rồi lại quay sang Hoắc Minh Hiên, vẫn còn kinh ngạc chưa kịp tỉnh táo lại, “Hai đứa đăng ký kết hôn rồi à?”
Hoắc Minh Hiên gật đầu, nhìn thấy tay cô đưa quà chơi với chấp chới, giọng nói cũng có vài phần lo lắng, “Bà, đây là tâm ý của An An, bà nhận đi.”
Bà nội tĩnh lại, nhận được lời khẳng định của cháu trai, khoé mắt đuôi mày không tự chủ mà mang theo vui mừng, nhận quà trong tay Hạ An An, còn kéo cô ngồi xuống bên cạnh, bà kích động nắm tay cô, giọng nghẹn ngào nói: “Đứa nhỏ ngoan, bà nội cám ơn cháu, bà còn tưởng đời này không thể nhìn thấy cháu trai bà lấy vợ chứ, may mà cháu xuất hiện, bà nội cám ơn cháu.” Lấy tay lau đi nước mắt, bà lại tiếp: “Bà biết rõ tính thằng này mà, con người nó trước giờ độc đoán ngang ngược quen rồi, bà biết vội vàng đi đăng ký đều là chủ ý của nó, nhưng cháu đừng lo, Hoắc gia cũng biết lễ nghi, sính lễ không thể thiếu, nhà chúng ta chắc chắn sữ để cháu nở mày nở mặt cưới vào cửa, sẽ không để cháu chịu ấm ức gì đâu.”
“…” Hạ An An hoảng sợ.
Không lạnh lùng, không trách cứ, lại còn cảm kích đến rơi nước mắt, cái này…bất ngờ nhỉ?
Liên Cẩm ngồi bên cạnh thấy thái độ của bà với Hạ An An cũng kinh ngạc, không phải bà nên tỏ thái độ châm chọc cô ta sao?! Không những chấp nhận vị trí cháu dâu của cô ta lại còn cảm kích?
Thấy bà ấy vừa lòng với Hạ An An, Liên Cẩm chỉ cảm thấy như có người tát lên mặt mình, bà Hoắc nhiệt tình với Hạ An An như vậy, chẳng để ý gì tới cảm nhận của cô sao? Tốt xấu gì mấy năm nay cô vẫn luôn kính trọng bà, coi bà như bà nội mình cơ mà?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

