Ngày hôm sau, lúc Hạ An An tỉnh lại thì Hoắc Minh Hiên đã không còn trên giường, cô thay quần áo, rửa mặt xong rồi đi xuống lầu, vừa lúc nhìn thấy anh đang ngồi trên sofa mở laptop xem tin tức.
Đây là thói quen của anh, cho dù trong mơ hay là sự thật, mỗi buổi sáng anh đều xem tin tức.
Anh Hoắc nghe thấy tiếng bước chân, sự bối rối lại dâng lên, tuy rằng hôm qua làm hết những chuyện cần làm nhưng khi ở cạnh cô anh vẫn cảm thấy lo lắng, vì để che giấu sự khác thường của mình, anh tiếp tục giả bộ lướt web, nói mà không ngẩng đầu: “Em ăn sáng đi, ăn xong rồi anh đưa đi làm, buổi tối mình về nhà anh.”
“Về nhà anh?” Hạ An An giật mình.
Người nào đó vẫn không ngẩng đầu lên, “Chuyện của chúng ta cũng nên nói một tiếng với người trong nhà.”
“À.” Hạ An An cúi đầu, ngoan ngoãn đi vào ăn sáng.
Ăn xong, Hạ An An nghĩ dù sao cũng đã đến lúc phải đi gặp người nhà của Hoắc Minh Hiên, cho nên lại đi thay một bộ quần áo nghiêm túc.
Anh Hoắc đúng lúc cũng chuẩn bị xong, hai người cùng đi.
Cứ nói thẳng là bị cô nhéo đi, cần gì phải nói bị muỗi đốt? Sợ cô áy náy à?
Mũi Hạ An An tê tê, vội vàng đi lên chắn trước mặt anh, anh Hoắc còn chưa kịp phản ứng đã bị cô sờ lên tai, vừa chạm tay đã giật mình, “Sao nóng thể?!”
Vừa đỏ vừa nóng, thế mới biết hôm qua cô nặng tay thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

