Anh nhìn cô chăm chú, vẻ mặt khó lường, nhìn không ra cảm xúc, “Vừa rồi cô Hạ đã đồng ý, sẽ không nuốt lời chứ?”
Hạ An An thật sự sợ hãi. Anh có ý gì? Cái gì gọi là “cần một người vợ”? Chẳng lẽ anh muốn cô làm vợ anh?
Hạ An An nuốt nước miếng, nhìn anh như nhìn quái vật, “Anh…anh Hoắc… anh có ý gì?”
Hoắc Minh Hiên nghiêm túc, “Không phải vừa rồi em nói điều kiện gì cũng đồng ý sao? Bây giờ tôi đang thiếu một người vợ, cho nên hy vọng em có thể làm vợ tôi.”
Hạ An An đờ đẫn một cách kỳ cục, cô cố kéo ra nụ cười: “Anh Hoắc, anh thật biết cách nói đùa. Ha ha ha.”
“Tôi không nói đùa.”
“…”
Hạ An An cảm thấy mình còn chưa tỉnh ngủ, cho nên bây giờ tất cả đều là mơ.
Cô nhớ ngày hôm qua, lúc ăn cơm vẫn còn bình thường, khi đó hai người vẫn khách khí với nhau, làm sao vừa tỉnh dậy, anh lại đột nhiên đưa ra đề nghị cô phải lấy anh?
Ối giời ơi, ai có thể nói cho cô biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì không?!
Anh túm tay cô đi ra ngoài cửa, “Đi thôi, chúng ta tới nhà em lấy hộ khẩu.”
“…”
“Lấy hộ khẩu rồi tới cục dân chính đăng ký kết hôn.”
“…”
Cho đến khi bị Hoắc Minh Hiên kéo lên xe, Hạ An An vẫn còn mơ hồ.
Cô ngơ ngác bị anh kéo về nhà, ngơ ngác mở cửa phòng, đi theo anh vào, sau đó lại ngơ ngác nhìn anh tìm sổ hộ khẩu.
Rốt cục anh cũng tìm được sổ hộ khẩu từ trên tủ đầu giường, lúc anh túm tay cô đi ra ngoài, Hạ An An mới như bừng tỉnh khỏi đại mộng, đột nhiên giãy tay anh ra.
Không, cô không thể cứ thế lấy Hoắc Minh Hiên, người cô yêu là một Minh Hiên khác, chẳng qua cô chỉ nhìn Minh Hiên này để tìm kiếm bóng dáng Minh Hiên kia, anh không phải là anh ấy!
Cô không thể cứ lấy anh như thế, cô không thể vô trách nhiệm như thế.
Sống lưng Hoắc Minh Hiên cứng đờ, anh chau mày nhìn cô, lại thấy lông mày cô nhíu chặt, môi mân lại thành một đường thẳng như đang giãy dụa kịch liệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)