Hạ An An gật đầu, cũng không dám nhìn anh, đi ra cửa, nhưng phát hiện anh không đi cùng, cô quay đầu nhìn lại, thấy anh vẫn duy trì tư thế cũ, Hạ An An hơi lo lắng hỏi anh: “Anh làm sao thế?”
“Không sao, em đi trước đi.”
Hạ An An không biết anh làm sao, cũng nghe lời đi trước, cho đến khi cô đi khuất khỏi tầm mắt, Hoắc Minh Hiên mới không chịu nổi mà quỳ trên đất.
Ngồi lâu như vậy, chân anh tê hết rồi.
Quỳ trên đất một lát, để cảm giác tê trên đùi giảm bớt, anh mới từ từ chống ghế đứng lên, lúc này vẫn thấy rất khó chịu, chân như không phải của mình, mãi một lúc sau, máu lưu thông, chân anh mới có cảm giác lại.
Lúc Hoắc Minh Hiên ra khỏi phòng, anh đã là người cẩn thận như cũ, tổng giám đốc cao quý uy nghi, từ dáng vẻ của anh căn bản là không nhìn ra vừa rồi anh khó khăn như vậy.
Hai người đi vào một ngăn riêng của Húc Dương Sơn trang, ăn cơm xong rồi quay lại phòng.
Hoắc Minh Hiên đưa cô đến trước cửa rồi nói: “Hôm nay em yên tâm ngủ ở đây đi, ngày mai anh đưa em về.”
Hạ An An lo lắng hỏi:“Vậy anh ngủ chỗ nào?”
“Anh ở phòng khác.” Sau đó anh đi.
Hạ An An nghĩ rằng tối nay lại mơ thấy ác mộng, không ngờ trải qua một đêm an ổn.
Nhưng Hoắc Minh Hiên lại là một đêm khó ngủ.
Anh ở bên ngoài hứng gió lạnh vài tiếng đồng hồ, đoán rằng cô đã ngủ say mới rón rén trở lại phòng.
Quả nhiên đã ngủ say.
Cô quấy lấy hết chăn, chỉ để lộ cái đầu, cả người nhìn qua như con sâu béo. Lúc ngủ cô có vẻ rất an phận, khuôn mặt trắng nhỏ, cũng không biết cô mơ thấy được ăn gì mà lại chép miệng vài cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
