Tập đoàn Lam Diệu vốn là tập đoàn đứng đầu của thành phố, Lam Diệu bây giờ so với Lam Diệu cô biết đã phát triển hơn rất nhiều, nó không đơn giản chỉ phát triển về phần mềm, mấy năm nay công ti không ngừng lớn mạnh, nó đã thôn tính cả công ty Tuệ Kế có số lượng bất động sản lớn nhất, các mắt xích của khách sạn Phi Ưng, còn có vài trung tâm thương mại của thành Lô bị Lam Diệu thu vào trong túi, ngay cả sản nghiệp Bách Minh của nhà họ Hoắc nay cũng nằm dưới chướng tập đoàn Lam Diệu, mà giá trị của Hoắc Minh Hiên cũng là nước lên thì thuyền lên, có thể nói, ở thành Lô, không mấy ai có đủ khả năng chống lại quyền thế và tài lực của anh, mặc dù là những đại tộc ở bờ sông Giang An cũng không thể không kính nể Hoắc Minh Hiên vài phần.
Lúc Hạ An An ngồi taxi đến tập đoàn Lam Diệu, vừa lúc gặp được một đoàn Limousine chạy qua, tài xế vội tạt xe qua một bên nhường đoàn xe qua trước.
“Đây là đoàn xe của giám đốc Hoắc.” Lái xe giải thích cho cô, “Chúng ta chờ một chút, chờ đoàn xe của giám đốc đi rồi mới đi qua.”
Kỳ thật anh ta nói gì Hạ An An cũng không nghe thấy, lúc hàng xe giá trị xa xỉ lần lượt dừng lại trước cửa tập đoàn Lam Diệu, lúc Hoắc Minh Hiên bước xuống từ chiếc xe thứ hai, ánh mắt cô đã bị anh hấp dẫn.
Anh mặc tây trang cắt may khéo léo, từng chi tiết quần áo đều toát lên vẻ xa hoa và phẩm vị, vóc người anh cao gầy, nhẹ nhàng chín chắn, cả người lộ ra uy nghiêm không ai có thể xâm phạm.
Trên người anh tản ra khí thế cao quý, từng nơi trên thân thể đều có hơi thở lạnh bạc xa cách, anh giống như trăng sáng được vây quanh bởi những vì sao, anh rạng rỡ, hấp dẫn mọi người, nhưng anh cao xa như vậy, chẳng ai có thể theo kịp.
Tuy vẫn là khuôn mặt lạnh lùng ấy, tuy vẫn giống với Hoắc Minh Hiên sớm chiều ở cùng cô như đúc, nhưng người này không phải chồng cô, cũng không phải người cô yêu, cô nhớ kỹ, anh cách xa như vậy, xa đến nỗi cho dù cô dùng ánh mắt cũng không đuổi kịp, anh không phải anh, không phải người có vướng mắc với cô, cũng không phải người kết hôn với cô, cũng không phải người sẽ dễ dàng tha thứ cho cô, cũng không phải người cho dù cô có thế nào vẫn yêu cô như cũ.
Anh và Minh Hiên đó không giống nhau, không phải là một!
Hoắc Minh Hiên đó vừa mới bắt đầu đã thích cô, không chỉ coi cô như trân bảo, nhiều năm vẫn ở bên cô không rời không bỏ, yên lặng nuôi lớn con của hai người, cho dù cô làm gì anh cũng đều ủng hộ, lúc cô cần anh nhất anh cũng không tiếc thể diện mà cổ vũ cho cô.
Nhưng Minh Hiên này, giữa họ chẳng có bất cứ điều gì!
“Này cô, đến nơi rồi.”
Tài xế kéo suy nghĩ của cô về, Hạ An An lau nước mắt, nhìn tập đoàn Lam Diệu, cô cười khổ một tiếng,“Quay lại đường cũ đi.”
Hạ An An mua phòng ở một tiểu khu bậc trung, tuy rằng chỉ khoảng 60,70 mét vuông nhưng giá thuê vừa phải, sau khi bị tai nạn cô không thể khiêu vũ, trường học cưỡng chế đuổi học, cô không còn chỗ để đi, lúc ấy chỉ có thể dùng số tiền thắng được trong cuộc thi nhảy và tiền nhận được từ người đại diện để thanh toán trước tiền đặt cọc nhà, khoản vay mua nhà cũng phải mất vài năm mới thanh toán xong.
Điều này vẫn dựa trên sự việc khi cô xảy ra tai nạn giao thông đã có một người hảo tâm giấu danh tính thanh toán phí giải phẫu đắt đỏ cho cô, nếu không, chỉ sợ bây giờ ngay cả nhà cô cũng chẳng có để mà về.
Có điều, có ngôi nhà thuộc về mình cũng không tệ, ít nhất lúc đau khổ còn có nơi để trốn tránh, ví dụ như bây giờ.
Hạ An An muốn về nhà nhanh nhanh, sau đó chui vào mai rùa, bộc lộ những bi thương và không cam lòng.
Vừa xuống xe, cô đã nghe thấy có người gọi tên mình. Giọng nói chói tai, ngữ điệu kiêu căng phách lối, sống lưng Hạ An An cứng đờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



