Ánh mắt anh quá sắc lạnh làm nụ cười trên mặt Tề Tử Chiêm cứng ngắc, anh ta vẫn cực lực duy trì trấn định thong dong, bình thản nhìn trả Hoắc Minh Hiên.
Cũng không biết qua bao lâu, Hoắc Minh Hiên đột nhiên bật cười, đôi mắt thâm trầm như cơn lốc khuấy đảo, trong nháy mắt biển xanh dậy sóng.
Hoắc Minh Hiên nâng chén trà lên uống một ngụm, gần như không chút để ý:“Mấy năm nay Đỉnh Thiên làm giao dịch danh – sắc, tuy rằng anh Tề làm việc cẩn thận nhưng nói cho cùng vẫn để lại dấu vết, chỗ tôi có đoạn ghi âm của anh Tề và một sĩ quan cấp cao, tôi tin thứ bên trong sẽ khiến anh Tề hứng thú.”
Rốt cuộc Tề Tử Chiêm cũng không thể giả vờ bình tĩnh được nữa, anh ta nghiêng tới, khuôn mặt điển trai vì phẫn nộ mà trở nên vặn vẹo,“Hoắc Minh Hiên, anh phải biết rằng, cho dù anh có phát tán ra ngoài, cho dù anh có tống được tôi vào tù, nhưng anh cho rằng Tề gia sẽ bỏ qua cho anh sao? Anh cảm thấy người hợp tác với tôi sẽ bỏ qua cho anh sao? Không, không chỉ anh mà toàn bộ Hoắc gia cũng sẽ bị kéo theo!”
Hoắc Minh Hiên chẳng sợ hãi gì trước sự uy hiếp của anh ta, không những thế, đôi mắt anh vẫn sâu như đáy biển, khí thế không thua kém chút nào,“Vậy anh Tề có thể yên tâm, mặc dù Hoắc gia sụp đổ, dù tàn nhưng tôi cũng sẽ kéo Tề gia theo, có không thể lôi được cả Tề gia xuống địa ngục nhưng tôi cũng sẽ lột được một tầng da của nhà họ Tề!”
Khóe môi Tề Tử Chiêm giật giật, anh ta cảm thấy kẻ trước mắt này không phải người bình thường mà là một con rắn có nanh sắc và nọc độc đáng sợ, một khi bị Hoắc Minh Hiên quấn lấy, con mồi chỉ còn đường chết.
“Cho nên, Tề Tử Chiêm, anh nên hiểu, có cần vì một người không yêu anh, hơn nữa còn là vợ của người khác mà hy sinh toàn bộ Tề gia hay không?”
Tề Tử Chiêm cười lạnh,“Còn anh thì sao, bởi vì một người mà khiến Hoắc gia vạn kiếp bất phục, đáng sao?”
“Có đáng hay không thì cũng chỉ có mình tôi rõ, mặc dù lời tôi nói chưa chắc anh đã hiểu, nhưng tôi có thể tha thứ nốt lần này, nếu không ấy mà, một khi tôi đã ra tay thì muốn dừng cũng không được đâu, cho nên, trước khi làm cái gì, tốt nhất là anh nên suy nghĩ lại đi!”
Nhìn Hoắc Minh Hiên không hề sợ hãi, dáng vẻ như nắm giữ tất cả trong tay, Tề Tử Chiêm thật sự muốn choảng cái cốc này vỡ đầu anh ra.
Nhưng mà, Tề Tử Chiêm biết, một khi Hoắc Minh Hiên đã xuống tay thì đối phương sẽ không còn đường thoát, năm đó kẻ hại anh suýt nữa ngồi tù bây giờ sống không bằng chết, gia thế của người kia cũng ngang ngửa với Hoắc Minh Hiên, nhưng anh vẫn có thể tự tay đưa kẻ thù vào bẫy mà chẳng dính dáng gì đến chuyện này, nếu anh thật sự muốn hại ai, kẻ đó chắc chắn không còn đường thoát.
Mặc dù hôm nay bị Hoắc Minh Hiêm nắm mũi dắt đi, cơn giận của Tề Tử Chiêm không thể át, nhưng lý trí còn sót lại nói cho anh ta biết, lúc này không thể lấy cứng đối cứng với anh, nếu không Tề gia rất có khả năng sẽ sụp đổ.
Hít sâu mấy hơi, ngón tay siết chặt, Tề Tử Chiêm cố nén tức giận, giả vờ bình tĩnh nói:“Được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

