Nhìn bộ dáng nổi giận vô cớ của anh, Hạ An An rất kinh ngạc, thật ra cô muốn nói, cô chỉ đang chạy bộ thôi.
Nhưng cô còn chưa kịp nói, anh đã lại gầm lên: “Hạ An An, em nhớ kỹ cho anh, cho dù em đến từ thế giới nào, chỉ cần em là Hạ An An, em chính là vợ của Hoắc Minh Hiên anh, sống là người của anh, chết là ma của anh, chỉ cần Hoắc Minh Hiên anh còn sống một ngày, em đừng mong bỏ đi!”
“…”
Hạ An An ngơ ngác nhìn người đàn ông nổi giận trước mắt, nhất thời cảm thấy nghẹn ngào không nói ra lời.
Cô rất muốn khóc.
Cô vẫn lo anh sẽ hận cô, sẽ đuổi cô, lại không ngờ anh lại sợ cô bỏ đi, cô chỉ ra ngoài chạy bộ anh mà đã hấp tấp như vậy, từ trước tới nay, vui buồn hỉ nộ chưa bao giờ anh để lộ ra ngoài, bây giờ phẫn nộ như thế cũng là hiếm thấy.
Hạ An An hít mũi, cực lực ổn định giọng nói,“Nhưng mà… kết hôn với anh không phải em, sinh ra Thiên Dục cũng không phải em…” Cô cúi đầu, càng nói càng nhỏ, câu sau nhỏ đến độ không nghe rõ.
Anh vẫn sợ linh hồn cô là của người khác, lại không ngờ rằng cô vẫn là Hạ An An.
Cô không phải người khác, cô vẫn là Hạ An An…
Anh biết mà, anh chưa ngu ngốc đến mức đó, nếu cô là người khác, nhất định anh sẽ nhận ra đầu tiên, nhưng trên người cô vẫn tản ra mị lực hấp dẫn khiến anh mê đắm, bởi vì cô chính là Hạ An An …
Anh không yêu sai người.
Hoắc Minh Hiên ôm Hạ An An rất chặt, cơ hồ làm cô không thở nổi, nhưng giờ khắc này cô vô cùng thỏa mãn, đến tận bây giờ, cô mới xác định, người đàn ông này thật sự yêu cô từ bảy năm trước, cho nên, cho dù cô thay đổi thế nào, cho dù cô đến từ đâu, anh vẫn sẽ chấp nhận cô.
Hạ An An vòng tay siết chặt lấy anh, chuyện cô lo lắng nhất đã không xảy ra, anh vẫn là chồng của cô, cô vẫn là vợ của anh.
Mặt trời mới mọc, tiết trời hơi lạnh, trong ngực anh lại rất ấm áp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)