Trong góc sáng sủa nhất của tủ quần áo đúng là có một con thú bông hình cá heo, Hạ An An lấy nó ra, tìm kéo cắt lớp vải bên ngoài, ngoài dự đoán của cô là, bên trong trừ một đống bông ra thì chẳng có cái gì cả.
Hạ An An hốt hoảng, dự cảm bất an càng thêm mãnh liệt.
Rõ ràng bên trong không có gì, tại sao Hoắc Minh Hiên lại lừa cô?
Kiểu người như anh sẽ không rảnh để chơi mấy trò đùa cợt nhạt nhẽo với người khác, nhưng tại sao anh lại đùa cô như thế?
Hạ An An đột nhiên có một suy nghĩ đáng sợ, vì để chứng thực suy nghĩ của mình, cô vội vàng lấy di động gọi cho Hoắc Minh San.
“Hở, An An?” Hoắc Minh San có vẻ biếng nhác, chắc là đang ngủ.
Thần kinh Hoắc Minh San vốn thô nên không nghe ra giọng nói khác thường của cô, lại cười hê hê: “Muốn muốn muốn, đương nhiên là muốn.”
Hạ An An hít sâu một hơi,“Được, mấy ngày nữa tặng cậu.”
Sau khi cúp điện thoại, Hạ An An cảm thấy toàn bộ thế giới đã biến thành một màu đen kịt.
Quả nhiên, Hoắc Minh Hiên thử cô.
Cô để lộ dấu vết trước mặt anh hai lần, người thông minh cơ trí như anh làm sao không phát hiện ra sự khác thường của cô.
Anh đang nghi ngờ cô, anh đang nghi ngờ, cô không phải Hạ An An cùng anh kết hôn sinh con, cho nên, anh mới thử cô như vậy.
Nếu cô đoán không sai, con thú bông kia là do Hạ An An kiếp này làm ra, bất kể là về thủ công hay quần áo thì nó cũng không thể gọi là tinh tế, Hoắc Minh Hiên sẽ không tặng cô thứ quà rẻ tiền như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


