Khỉ thật! Liễu Phiến nhất quyết không chịu thừa nhận mình bị người ta chinh phục.
Tạ Văn Dật thay một bộ quần áo khác, áo sơ mi rộng thùng thình được xắn lên nửa cánh tay, để lộ ra cánh tay rắn chắc, mu bàn tay nổi gân xanh, trông rất mạnh mẽ.
Liễu Phiến biết sức lực của Tạ Văn Dật lớn đến mức nào, chỉ một tay đã có thể giữ chặt cậu không thể phản kháng, rồi tay còn lại còn có thể linh hoạt xé từ áo xuống quần của cậu.
Mẹ kiếp, nếu ông đây không gặp mày ngay khi vừa lên đại học thì ông đây cũng đã thành trai cơ bắp rồi.
Tạ Văn Dật đi lấy xe, Liễu Phiến đứng trước cửa hầm chờ đợi, nơi bọn họ sống là một căn biệt thự nhỏ bốn tầng, ba tầng trên mặt đất, một tầng hầm, có vườn trước và sau, mỗi căn biệt thự cách nhau rất xa.
Trước đây tầng hầm là nơi dành riêng cho Liễu Phiến ở.
Từ khi Liễu Phiến học được cách ngoan ngoãn, cậu cũng đã chuyển ra khỏi đó.
Trong tầng hầm có tất cả mọi thứ, Liễu Phiến rất không muốn hồi tưởng lại.
Tạ Văn Dật lái xe ra, Liễu Phiến mở cửa xe ngồi vào ghế phụ, chán nản nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Cậu xuất thân từ gia đình bình thường, không hiểu rõ về những người thuộc tầng lớp như Tạ Văn Dật, cho đến bây giờ Liễu Phiến cũng không rõ rốt cuộc Tạ Văn Dật có thể làm được những gì.
Dù sao trước đây cậu đã chạy trốn vài lần, Tạ Văn Dật gần như không tốn chút sức lực nào đã bắt được cậu về.
Liễu Phiến vẫn còn nhớ biểu cảm đáng sợ của Tạ Văn Dật lúc đó và sự tự tin như thể mọi thứ đều nằm trong tầm tay anh.
Rồi cậu bị con chó điên này giam lỏng cả một mùa hè!
Hai tháng! Suốt hai tháng trời!
Nếu cuối cùng cậu không chịu nhún nhường, cậu cũng không biết mình có thể quay lại trường học hay không.
Nhưng có được bằng tốt nghiệp hình như cũng chẳng có tác dụng gì, cậu căn bản không có cơ hội đi tìm việc.
Giai cấp đôi khi còn thể hiện ở tiền bạc.
Trước đây Liễu Phiến khó mà tưởng tượng được một quả quýt trong siêu thị bán 200 đồng, đúng là người có tiền đôi khi sẽ thích coi tiền như rác.
Có điều cũng không đến lượt cậu trả tiền.
Liễu Phiến căn bản không nhìn giá, thích gì lấy nấy, nghĩ đến video tiếp theo có thể làm món bò hầm, liền lấy một miếng thịt bò bỏ vào giỏ hàng.
Tạ Văn Dật áp sát lại, đầu tựa vào vai Liễu Phiến, cúi người nhẹ nhàng ôm lấy cậu: “Em đừng cắt tóc nữa, tóc này đang đẹp mà.”
Liễu Phiến là kiểu người có tướng mạo thanh tú, nếu mặc trang phục cổ trang, để tóc dài, đội mũ miện, chắc chắn là một mỹ nam, bây giờ cậu mặc một chiếc áo hoodie màu xanh, phần lớn tóc được búi lên thành búi nhỏ lỏng lẻo, phần còn lại buông xuống cổ và hai bên mặt, trông vô cùng xinh đẹp.
“Được.” Liễu Phiến đáp.
Khóe miệng Tạ Văn Dật cong lên, khi đi ngang qua quầy, tiện tay lấy ba hộp bao cao su bỏ vào giỏ hàng, Liễu Phiến nhìn thấy liền giật khóe miệng.
Mẹ kiếp, lấy nhiều thế này, hôm nay định làm chết ông đây à.
Liễu Phiến uể oải đẩy xe đi thanh toán, lặng lẽ thương tiếc cho đêm nay.
Bây giờ đỡ hơn rồi, trước đây khi cãi nhau với Tạ Văn Dật, cậu thường xuyên bị làm cho ngất xỉu, tỉnh dậy phát hiện anh vẫn còn đang làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)