Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cuộc Sống Hàng Ngày Sau Khi Bị Ép Yêu Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Tóc Liễu Phiến lại dài ra rồi, mái tóc đen huyền đổ xuống xương quai xanh, được buộc hờ hững thành một búi tròn nhỏ, làm lộ phần cổ chi chít dấu hôn.

Tạ Văn Dật không cho cậu đi ra ngoài một mình, lại sợ cậu ở nhà buồn chán, nên định kỳ sẽ dẫn cậu ra ngoài hóng gió, đi siêu thị hoặc thăm hỏi người thân bạn bè.

Liễu Phiến đeo tạp dề nấu ăn trong bếp, điện thoại bên cạnh quay video, tuy cậu ở nhà không ra ngoài, nhưng cũng coi như có sự nghiệp riêng, là một food blogger với mười mấy vạn người theo dõi, mỗi tháng cũng kiếm được mười mấy nghìn tệ.

Dĩ nhiên, là không lộ mặt.

Nếu lộ mặt, con chó điên Tạ Văn Dật kia lại cắn người loạn xạ lên mất.

Thực đơn hôm nay là cánh gà chiên coca, Liễu Phiến thành thục khía cánh gà, dùng gừng và rượu nấu ăn để khử mùi tanh, sau đó nhấn nút tạm dừng của điện thoại.

Sáu năm trước, cậu vẫn là một nam sinh đại học năm nhất ngây thơ hoàn toàn không biết nấu ăn, vừa mới vào đại học đã bị con chó điên Tạ Văn Dật kia ngoạm lấy.

Khi đó, Liễu Phiến chưa từng yêu đương, chưa phân biệt được mình thích nam hay nữ, đã bị người ta ép làm vợ rồi.

Mỗi khi nghĩ lại, Liễu Phiến đều cảm thấy mình thiệt thòi, chết tiệt, biết vậy năm đó cậu đã không đến buổi gặp mặt tân sinh viên!

Nghe thấy tiếng mở cửa, Liễu Phiến đảo mắt, nhưng không dám không đi, cậu cởi tạp dề bước ra cửa.

Một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác gió bước vào, anh cởi áo khoác ra, nhìn thấy Liễu Phiến đang đi tới, trên mặt liền nở nụ cười, một tay ôm lấy eo cậu, hôn lên mặt cậu hết lần này đến lần khác.

“Nhớ anh không?” Người đàn ông nới lỏng cà vạt, cởi hai cúc áo sơ mi, giống như mọi người chồng khi về nhà, ân cần hỏi hôm nay ăn gì.

Liễu Phiến nói một câu cánh gà chiên coca.

Tạ Văn Dật dựa vào cửa bếp, ánh mắt nhìn Liễu Phiến tràn đầy yêu thương si mê, đây là người yêu mà anh đã giữ lại bên mình suốt thời gian sáu năm, dù Liễu Phiến vẫn còn chút bất mãn, nhưng đã bắt đầu dần dần chấp nhận anh.

Nếu có thể, Tạ Văn Dật muốn sống thế này mãi mãi.

Trong bữa ăn, Liễu Phiến cầm đũa, mắt liếc nhìn về phía bàn ăn, dè dặt mở lời: "Hôm nay em có thể ra siêu thị mua chút đồ, tiện thể cắt tóc được không?"

Không phải lần nào cậu xin ra ngoài đều được đồng ý, Liễu Phiến vẫn chưa nắm được quy luật đồng ý của Tạ Văn Dật, bởi vậy lúc này trong lòng có chút bồn chồn lo lắng.

Tay cầm đũa siết chặt, vô thức chọc vào bát cơm.

Siêu thị trong khu tiểu khu chính là nơi xa nhất mà cậu được phép đến, muốn ra khỏi tiểu khu thì phải đi cùng Tạ Văn Dật.

“Anh đi cùng em.” Tạ Văn Dật gỡ xương cánh gà, gắp cho Liễu Phiến.

Liễu Phiến lặng lẽ ăn, tóc sắp rủ xuống bát.

Việc rửa bát không cần Liễu Phiến làm, sẽ có dì giúp việc đến làm, cậu nấu ăn cũng chỉ để làm blogger giết thời gian mà thôi.

Mấy năm trước đó, đừng nói lên mạng, ngay cả tivi Tạ Văn Dật cũng không cho Liễu Phiến xem, cả ngày nhốt cậu trong phòng mà ân ái.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc