Lí Hãn trừng mắt nhìn hắn một cái, nói: "Hai người các ngươi đi tìm hiểu rõ ràng."
Tử Tình tất nhiên không biết hết thảy những việc này, nàng đang bận vô cùng, sau khi về nhà, mới biết được sắp đến tết Trung thu rồi, Thư Duệ về nhà, Tử Tình vội lôi kéo Thư Duệ xem thành quả nghiên cứu của nàng, giảng quá trình chế tạo cho hắn.
Thư Duệ cũng không có bất ngờ lẫn vui mừng như trong dự liệu, chỉ là nhìn Tử Tình, mím môi tức giận, Tử Tình thấy vậy kỳ quái hỏi: "Duệ nhi, sao ngươi không vui?"
Thư Duệ hướng Tử Tình hô: "Nương, sao ngươi có thể làm như vậy? Ngươi có biết đây là việc có bao nhiêu nguy hiểm, ngươi còn một mình đi làm. Nếu lỡ như ngươi có cái gì ngoài ý muốn, ngươi bảo chúng ta và cha làm sao bây giờ? Trước khi cha đi, thế nhưng hết lần này tới lần khác dặn dò ta, không cho ngươi ra ngoài một mình, không cho một mình ngươi đi đụng vào những thứ nguy hiểm kia, ngươi đã quên cả sao? Nương, ngươi cứ như vậy, bảo ta ở thư viện làm sao an tâm đọc sách?"
Thư Duệ nói xong vành mắt còn đỏ hoe, một đứa trẻ như hắn, mới mười hai tuổi, vốn cũng là tuổi thích náo nhiệt, nhưng mà phụ thân không ở nhà, mẫu thân còn thường thường làm ra chút tình huống, trời sanh tính tản mạn tùy ý, hắn là trưởng tử trong nhà, tuổi nho nhỏ đã phải quản giáo đệ muội. Che chở mẫu thân, Tử Tình như vậy, hắn thật lòng cảm thấy ấm ức.
Tử Tình vội một phát ôm chầm lấy Thư Duệ, nói: "Duệ nhi ngoan. Đừng giận, nương về sau cam đoan không đi nữa, nhé? Sau này, nương không có ngươi ở cạnh, không đi thật, nương thề, đi nữa. Nương sẽ biến thành một con chó nhỏ, được không? Ngươi ở thư viện an tâm đọc sách, không tin, ngươi để tiểu muội nhìn nương, được không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)