Lúc Tử Tình mang theo Yên Nhiên trở lại dưới chân núi, Vĩnh Liên các nàng đã tỷ thí xong rồi, Tử Tình vốn cũng không ôm bao nhiêu hi vọng, chỉ là mang theo đứa nhỏ ra ngoài tăng thêm kiến thức mà thôi.
Cho nên, vừa thấy vẻ mặt thất vọng của hai người, Tử Tình bèn nắm tay hai nàng, cười nói: "Chúng ta chẳng qua là ra ngoài chơi, mấy thứ kia chỉ là hư danh."
Thực ra Tử Tình vốn còn muốn nói, cho dù vì vậy gả vào nhà cao cửa rộng, cũng chưa chắc có thể đạt được hạnh phúc, cuộc sống này, là việc vặt như nước chảy mãi, mà không phải là cả ngày cầm kỳ thư họa không hỏi tục sự. Chẳng qua, vừa thấy những phu nhân tiểu thư ở đây, Tử Tình vẫn là vội vàng ngậm miệng.
Lúc Tử Tình mang theo bọn nhỏ cáo từ, La đại nãi nãi lôi kéo tay Tử Tình hỏi: "Nháy mắt đã không thấy bóng dáng của ngươi đâu, vốn là, các nàng còn nói, muốn tìm ngươi làm thơ vẽ tranh, đành phải lần sau rồi."
Không đến hai ngày, Thư Duệ Thư Ngạn bọn họ đều được nghỉ, Tử Tình thấy thời tiết quá nóng, cũng không muốn Tiểu Dực bọn họ cứ tới cửa đến tìm Yên Nhiên, bèn thương lượng với Thẩm thị, một nhà mình muốn đi đến trang viên nghỉ mát, phòng ở nơi đó, đã xây xong rồi, gia cụ cũng đầy đủ hết rồi.
Thẩm thị không yên lòng một mình Tử Tình mang theo đứa nhỏ, nói là muốn đưa Tử Tình đi qua, giúp đỡ nàng thu dọn xong ở hai ngày rồi trở về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



