Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cùng Xuyên Vào Truyện Máu Chó Với Chồng Cũ Chương 15.2: Bàn Về Cách Vợ Chồng Cũ Cùng Nhau Diễn Cảnh Hôn

Cài Đặt

Chương 15.2: Bàn Về Cách Vợ Chồng Cũ Cùng Nhau Diễn Cảnh Hôn

Kiều Mãn hừ lạnh: “Không đời nào.”

“Tại sao? Em đâu phải người nhỏ nhen như thế.” Tưởng Tùy ra vẻ khó hiểu.

Kiều Mãn: “Vì em vừa thề, nếu sau này còn quan tâm đến anh thì em là chó.”

Tưởng Tùy như chợt hiểu ra, bất ngờ nắm lấy tay cô lắc lắc.

Kiều Mãn: “?”

“Xong rồi, lời thề giờ đã chuyển sang người anh,” Tưởng Tùy nghiêm túc nhìn cô, “Gâu, gâu gâu…”

Kiều Mãn không nhịn được bật cười, nhưng cười xong lại lập tức nghiêm mặt: “Đồ thần kinh.”

Tưởng Tùy lại lấy từ túi ra một cây kẹo mút: “Kiều Mãn, làm hòa đi.”

Cảnh tượng trong ký ức bất chợt trùng khớp với hiện thực, Kiều Mãn giật mình tỉnh lại, nhận ra mình vẫn đang ngồi trong phòng bao đèn đỏ rực rỡ.

Tưởng Tùy vẫn giơ cây kẹo mút trên tay, trong ánh sáng mờ ảo, màu giấy gói trông hơi biến sắc.

“Hửm?” Tưởng Tùy đẩy cây kẹo về phía cô.

Kiều Mãn miễn cưỡng đưa tay nhận, Tưởng Tùy lập tức bóc vỏ rồi đưa cho cô.

Vẫn là hương vải cô nhớ trong ký ức.

Kiều Mãn ngậm kẹo, liếc anh không vui: “Ít ra cũng nên đổi vị khác đi chứ.”

Nghe vậy, Tưởng Tùy cũng nhớ lại vụ cãi nhau mùa hè năm đó, khóe môi khẽ cong.

“Nói mới nhớ, hồi đó cái anh đứng nhất toàn thành phố ấy, ba mẹ anh thay phiên khuyên em, em vẫn không chia tay, sao vừa vào học có một tuần đã chia tay rồi?”

Kiều Mãn: “Ảnh hưởng học hành.”

“Rất hợp lý.” Tưởng Tùy gật đầu.

Kiều Mãn liếc anh một cái.

Thực ra cô nói dối.

Hẹn hò với người đứng nhất toàn thành phố, mỗi lần gặp đều là bàn luận bài tập, sao mà ảnh hưởng đến học hành được.

Cô chia tay là vì lần đầu họ về nhà cùng nhau, cậu ta nói Tưởng Tùy là tên học dốt, ngoài gia cảnh ra chẳng có gì, nếu không phải nộp phí chọn trường cao thì đâu được vào học với bọn họ.

Thật buồn cười, Tưởng Tùy thế nào thì liên quan gì đến cậu ta?

Còn chê Tưởng Tùy học dốt? Cậu ta có giỏi gì hơn? Kỳ thi đầu năm học không phải cũng thua cô sao?

Tưởng Tùy nói đúng, nếu không bị đau bụng kinh trong kỳ thi tốt nghiệp, vị trí đứng nhất ấy đâu đến lượt cậu ta.

Cậu ta còn dám đánh giá Tưởng Tùy, thật là đồ rác rưởi.

Cô vẫn còn giận mỗi khi nhớ lại vẻ mặt khinh thường của cậu ta lúc đó.

Ánh đèn trong phòng chợt đổi, chuyển sang ánh hồng mờ ám.

Ánh sáng dịu dàng khiến đường nét của Kiều Mãn mềm mại hơn, như thể cô đang hoài niệm điều gì.

Tưởng Tùy rót một ly rượu, đột nhiên đưa sát đến môi cô.

Kiều Mãn: “?”

“Hôm nay mà là Cố Hàn Thiên đến, cậu cũng không uống à?” Tưởng Tùy lại hỏi, “Hay là cậu muốn uống với Tử Soái hơn?”

Tử Soái đang nằm gục dưới đất, sắp say chết đến nơi rồi.

Kiều Mãn rút kẹo mút ra “chụt” một cái, hỏi: “Anh có thể đừng nhập vai khi không báo trước được không…”

Ly rượu lạnh áp lên môi một lần nữa.

Kiều Mãn sợ rượu đổ lên người, cúi đầu nhấp một ngụm.

Tưởng Tùy: “?”

“Làm gì nhìn dữ vậy?” Kiều Mãn thấy vẻ mặt của anh là biết ngay chẳng có ý tốt gì.

Tưởng Tùy: “Cô Kiều Mãn có thể nhập vai chút được không? ‘Cưỡng ép’ nghĩa là anh bảo em làm gì thì em phải phản kháng, chứ không phải anh bảo em làm gì là em lập tức phối hợp.”

Kiều Mãn: “……”

Tưởng Tùy thở dài, một tay kéo cô vào lòng, tay còn lại cầm ly rượu tiếp tục áp lên môi cô.

“... Cái này cũng không giống cưỡng ép cho lắm đâu.” Kiều Mãn lẩm bẩm.

Tưởng Tùy: “Ồ, vậy để anh cố thêm chút.”

Kiều Mãn vừa định hỏi “anh định cố thế nào”, thì một chút rượu đã bị rót vào miệng.

Cô bật ra một tiếng “ưm”, nhăn mày chống cự: “Tôi không muốn, thả tôi ra!”

“Đã đến mấy nơi như này làm việc rồi, còn giả vờ tiết hạnh nữ gì nữa?” Tưởng Tùy cười lạnh.

“Buông ra! Thả tôi ra, cậu đang phạm pháp đó!”

“Phạm pháp á?” Tưởng Tùy nhếch môi, “Tôi uống rượu với một cô tiếp rượu, tính là phạm pháp à?”

... Mấy lời thoại này, thật sự quá xấu hổ.

Diễn với người quen, cảm giác xấu hổ tăng lên gấp bội.

Mặt Kiều Mãn nóng ran, nhưng vẫn tiếp tục giãy giụa: “Tôi không phải tiếp rượu, cậu không thể đối xử với tôi như vậy...”

“Tôi cứ muốn thế đấy, em làm gì được tôi?” Tưởng Tùy vặn lại.

“Buông ra… cậu buông ra…”

【Kiều Mãn vùng vẫy, giơ tay tát Tưởng Tùy một cái】

Tình tiết chi tiết cùng lúc hiện lên trong đầu cả hai người.

Tưởng Tùy lập tức nói: “Nhẹ chút thôi.”

Kiều Mãn khịt mũi cười làm động tác tượng trưng chạm nhẹ vào má anh.

Nhiệm vụ thành công.

Tưởng Tùy nheo mắt: “Không biết sống chết.”

Nói xong uống một ngụm rượu, rồi ném thẳng chiếc ly xuống đất.

Chiếc ly thủy tinh vỡ tan thành từng mảnh, rượu còn sót lại bắn tung toé, khiến Trương Tử Soái bên cạnh hét oai oái… đoạn này không có trong kịch bản, hoàn toàn là ngoài ý muốn.

Tình tiết tiếp theo, là cưỡng hôn để ép uống rượu.

Nhưng đúng lúc định hôn xuống, Tưởng Tùy lại dừng lại.

Hai người nhìn nhau, Kiều Mãn chợt nhận ra—đã rất lâu rất lâu rồi họ không hôn nhau.

Trước cả lần đầu tiên đề cập đến chuyện ly hôn, họ đã không còn hôn môi nữa.

Thời gian làm bạn quá dài, dù sau này thay đổi mối quan hệ, tâm lý cũng khó mà xoay chuyển, những cặp đôi khác có thể hôn bất cứ lúc nào, còn họ chỉ có thể hoàn toàn thả lỏng khi ở trên giường.

Còn những lúc khác, hôn môi với họ là chuyện không thể xảy ra một cách tự nhiên.

Nhất là sau khi ly hôn.

Ví dụ như bây giờ.

Chóp mũi đã gần như chạm vào nhau, gần đến mức cảm nhận được hơi thở đối phương, nhưng Tưởng Tùy lại dừng lại.

Người đang hát trong phòng đã khản giọng, là người tỉnh táo duy nhất ngoài Tưởng Tùy và Kiều Mãn, lúc này lại chọn một bài tình ca và bắt đầu nhập tâm hát.

Tưởng Tùy yên lặng đối mắt với Kiều Mãn, sau một lúc lâu, cổ họng chuyển động kịch liệt.

“…Không bắt đầu à?” Kiều Mãn cố gắng giữ bình tĩnh thúc giục.

Tưởng Tùy thở dài: “Anh đang nghĩ nên diễn sao cho đúng.”

“Sao anh còn nói chuyện? Rượu của anh đâu?” Kiều Mãn hỏi.

Tưởng Tùy: “…”

Kiều Mãn đẩy anh ra, lấy một ly mới trên bàn.

“Uống.” Cô lạnh lùng ra lệnh.

Tưởng Tùy nhận ly rượu, lại ngậm một ngụm.

Kiều Mãn chủ động nghiêng người về phía ghế sofa, thấy anh vẫn đứng đực ra đó, bèn chủ động tách hai chân ra.

Ánh mắt Tưởng Tùy lướt từ đầu gối cô, cuối cùng chống một đầu gối lên ghế, lần nữa cúi xuống.

Bài tình ca đang đến đoạn cao trào, thật sự rất khó nghe.

Tim Kiều Mãn chợt đập loạn, thấy Tưởng Tùy vẫn chậm rì rì, cô bèn túm cổ áo anh kéo xuống.

Tưởng Tùy không ngờ cô lại chủ động, vội chống tay lên sofa để khỏi đè trúng cô.

Chưa kịp ổn định, Kiều Mãn đã chủ động hôn lên môi.

Tưởng Tùy chống tay, gân xanh trên tay hiện rõ, chiếc sofa màu đỏ nâu cũng bị ấn đến nhăn nhúm.

Lúc môi chạm nhau, Kiều Mãn còn hơi gượng gạo, nhưng nhanh chóng bắt nhịp rất tốt.

Cô đưa tay ôm lấy gáy anh, nhanh chóng cạy mở hàm răng anh.

Bia có chút vị đắng truyền sang, Kiều Mãn không kịp nuốt, khóe môi trào ra một ít.

Đèn đổi màu, lần này là tím đậm, tối như thể tắt đèn.

Tiếng hát khàn lạc át hết mọi âm thanh, trong phòng bao nồng nặc mùi rượu, chẳng ai chú ý góc phòng đang xảy ra chuyện gì.

Kiều Mãn vừa định thở phào vì nuốt hết rượu, thì Tưởng Tùy lại bất ngờ truy đuổi.

Môi bị tách ra, cô bật ra một tiếng khó chịu, cố gắng đẩy anh ra.

Vị đắng của bia vẫn còn đọng trên đầu lưỡi, Kiều Mãn giãy giụa, áo thun ngắn vén lên để lộ eo trắng mịn.

Tưởng Tùy cắn cô một cái, đau nhói, Kiều Mãn hít sâu một hơi, đến khi tỉnh táo lại thì quần áo đã được anh chỉnh lại.

Kết thúc thế nào, Kiều Mãn cũng không rõ lắm, chỉ nhớ lúc hoàn hồn, cô và Tưởng Tùy mỗi người ngồi một bên sofa, như hai người xa lạ.

“Tại sao…” Vừa mở miệng, cô phát hiện giọng mình khàn đặc.

Hơi thở Tưởng Tùy cũng gấp, nhưng khá hơn cô, thấy cô khàn giọng liền rót nước đưa cho.

Kiều Mãn uống một hơi hết sạch, giọng mới đỡ chút: “Tại sao nhắc nhở tình tiết vẫn còn?”

“Của anh cũng còn.” Tưởng Tùy nói hờ hững.

Kiều Mãn cau mày: “Sao lại vậy?”

“Em thử đọc kỹ lại tình tiết xem.” Tưởng Tùy quay đầu, ánh mắt dễ dàng dừng trên người cô.

Kiều Mãn im lặng ba giây, nói: “Xem rồi, có gì sai sao?”

“Tình tiết ghi là anh cưỡng ép em, không phải em cưỡng ép anh.” Tưởng Tùy nói chậm rãi.

Kiều Mãn: “……”

“Chắc phải làm lại lần nữa.”

Kiều Mãn: “……”

Nhiệm vụ không thành công, đành phải làm lại lần nữa.

Lúc Tưởng Tùy ngậm một ngụm rượu hôn tới, phản ứng đầu tiên của Kiều Mãn là—

Cạn lời, thật sự cạn lời!

Nhưng dù có cạn lời đến đâu, vẫn phải diễn cho đúng.

Để tránh thất bại lần nữa, lần này cô dồn hết tinh thần.

“Cậu buông tôi ra, buông ra…” Cô vùng vẫy dữ dội, như một con cá sống nhảy nhót.

Tưởng Tùy suýt không khống chế nổi cô, gắng gượng truyền hết rượu rồi mới mở miệng: “Em phối hợp chút được không?”

“Phối hợp quá lại thất bại nữa.” Kiều Mãn vừa nói, vừa đạp anh một cú.

Tưởng Tùy nhanh tay giữ lấy cổ chân cô: “... Em làm thật à?”

“Anh cũng nên làm thật đi.” Kiều Mãn vừa nói, lại định tát anh.

Tưởng Tùy đành dùng thêm sức, giữ chặt chân cô bên hông, rồi ép người lên, bóp cằm cô hôn mạnh xuống.

Dù thời còn hôn nhân, cả hai cảm thấy hôn nhau rất gượng gạo, nhưng mỗi lần lên giường lại vô cùng hòa hợp.

Loại kịch bản cưỡng ép như này, họ cũng từng thử vài lần, Kiều Mãn nhanh chóng vào trạng thái, vừa buông lỏng cơ thể vừa mắng vài câu trong lúc hôn.

Tưởng Tùy không đáp, chỉ im lặng làm một tên biến thái.

Vải vóc cọ xát phát ra tiếng sột soạt, lại thêm một bài tình ca đứt ruột gan vang lên, át hết mọi âm thanh.

Trạng thái quá tốt, đến khi Kiều Mãn nhận ra có gì không đúng, tay Tưởng Tùy đã luồn vào trong áo cô, đầu ngón tay ấn mạnh vào phần thịt mềm ở eo.

“Tưởng Tùy…” Kiều Mãn cố gắng giữ tỉnh táo, nắm lấy cổ tay anh, “Đừng làm vậy.”

Tưởng Tùy thở gấp, dừng lại, ánh mắt u tối: “Đổi chỗ khác tiếp nhé?”

Kiều Mãn: “……”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc