Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cùng Xuyên Vào Truyện Máu Chó Với Chồng Cũ Chương 15.1: Bàn Về Cách Vợ Chồng Cũ Cùng Nhau Diễn Cảnh Hôn

Cài Đặt

Chương 15.1: Bàn Về Cách Vợ Chồng Cũ Cùng Nhau Diễn Cảnh Hôn

Kịch bản mới đã in hằn trong đầu, nhưng Kiều Mãn lại đột ngột quay mặt đi.

Âm nhạc vẫn đang tạm dừng, những ánh đèn chớp nháy ngũ sắc vẫn xoay tròn trên tường.

Trương Tử Soái huênh hoang giơ micro lên, âm thanh chói tai lại vang lên một lần nữa.

“Tôi bảo cô xin lỗi, cô điếc à?”

Hắn càng lúc càng hống hách, mấy lần suýt thì dí micro thẳng vào mặt Kiều Mãn.

Kiều Mãn vẫn đứng đó với vẻ mặt cứng đờ, trông vô cùng bướng bỉnh, không chịu nhượng bộ chút nào.

Tưởng Tùy lặng lẽ nhìn cô, đột nhiên nhớ lại hồi lớp hai tiểu học, cô từng đánh em gái Kiều Thêm rồi bị ba mẹ mắng.

Khi đó, cô cũng cứng đầu như thế, mặt mày lạnh tanh, không nói một lời, khiến người khác tức đến phát điên.

Từng ấy năm trôi qua, anh chứng kiến cô từ lúc ba tuổi lớn lên đến hai mươi bảy, giờ lại quay về tuổi hai mươi trong thế giới tiểu thuyết. Vậy mà mỗi khi phản kháng bị động, cô vẫn giữ nguyên cái tính cách ấy.

Có thể thấy thời gian – kẻ mài mòn mọi thứ – cũng chẳng mài được cô.

Hôm nay Trương Tử Soái tới quán bar Night Light là để thấy Kiều Mãn quỳ xuống cầu xin tha thứ. Kết quả là cô lạnh lùng, thái độ còn kênh kiệu hơn hắn, chẳng hề có chút thành ý xin lỗi.

Lửa giận của hắn ngày càng bốc cao, nhất là khi phát hiện anh họ mình cũng đang nhìn, đầu óc nóng lên liền giơ tay định đánh.

“Kiều Mãn.”

Tưởng Tùy đột ngột lên tiếng, giọng nói vang vọng trong phòng khiến không khí càng thêm yên tĩnh. Mọi người trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn anh.

Tay Trương Tử Soái vẫn còn lơ lửng giữa không trung, ngơ ngác quay lại: “Anh gọi ai vậy, anh?”

Tưởng Tùy nhìn Kiều Mãn, lại gọi cô một tiếng.

Kiều Mãn vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, coi như không nghe thấy.

Trương Tử Soái hơi chột dạ, ánh mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc: "Anh… anh với cô ta… quen nhau à?"

Tưởng Tùy không để ý tới cậu ta, lần thứ ba gọi tên Kiều Mãn.

Kiều Mãn cắn nhẹ môi, quay mặt sang hướng khác thêm ba mươi độ.

Tưởng Tùy khẽ thở dài, đứng dậy bước về phía cô.

Giống như mỗi lần hai người giận dỗi khi trước, anh đi đến trước mặt cô, nhìn cô bằng ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa dịu dàng.

Kiều Mãn lạnh lùng liếc anh một cái, vẫn làm ngơ.

Trương Tử Soái nhìn bên này rồi lại nhìn bên kia, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra.

Những người khác trong phòng cũng dần nhận ra có gì đó không ổn, bầu không khí trầm xuống.

Tưởng Tùy không bận tâm đến tâm trạng của mọi người, cúi đầu nắm lấy tay Kiều Mãn.

Kiều Mãn lập tức muốn giằng ra, nhưng bị anh siết chặt hoàn toàn.

"Còn giận à?" Anh không theo lời thoại trong đầu, mà hạ giọng hỏi.

Trương Tử Soái lập tức tuyệt vọng, mặt cắt không còn giọt máu, lặng lẽ lùi về góc tường.

"Tối qua anh nghĩ lại rồi, đúng là lỗi của anh." Tưởng Tùy tiếp tục xin lỗi.

Trời càng lúc càng khuya, quán bar càng thêm náo nhiệt. Dù cửa phòng bao đóng kín, tiếng nhạc vẫn vọng vào.

Kiều Mãn vẫn giữ thái độ lạnh lùng, không nhận lời xin lỗi. Tưởng Tùy suy nghĩ một lúc, đột nhiên bắt đầu giở trò.

"Phải quỳ xuống thì em mới chịu tha thứ à?"

Kiều Mãn lập tức quay đầu lại: "Vậy anh quỳ đi."

Tưởng Tùy không chần chừ, lập tức quỳ gối xuống.

Kiều Mãn nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Anh quỳ rồi đấy nhé." Anh nhắc nhở.

Kiều Mãn cười lạnh.

"Anh quỳ thật rồi mà." Tưởng Tùy nhấn mạnh lại.

Mặt Kiều Mãn không biểu cảm, cô biết chắc chắn anh không quỳ thật.

"… Bao nhiêu người đang nhìn, cho anh chút thể diện được không?" Tưởng Tùy thấy cô không có phản ứng, đành đứng dậy, tiếp tục dịu giọng, "Anh thật sự biết sai rồi."

Kiều Mãn ngước mắt lạnh nhạt: "Anh sai ở đâu?"

"Anh sai vì không xem Kiều Mãn tiểu thư như một người trưởng thành thông minh và chín chắn, sai vì không tin rằng em có thể tự giải quyết tốt mọi chuyện, càng sai vì đã nổi nóng với em, còn đóng cửa bỏ đi trước mặt em."

Tưởng Tùy thành khẩn nhận lỗi, ánh mắt chăm chú.

Anh có một đôi mắt đào hoa, màu mắt nhạt, bình thường trông có vẻ hờ hững.

Nhưng khi nhìn ai đó thật lòng, ánh mắt anh lại như chỉ chứa duy nhất người đó.

Kiều Mãn đối diện với anh ba giây, bổ sung thêm: "Anh còn nói sẽ không bao giờ quan tâm đến em nữa."

Nếu là người khác, nghe câu này chắc sẽ nghĩ cô đang ấm ức, cảm thấy bị bỏ rơi.

Nhưng là Tưởng Tùy – người theo cô nhiều năm – anh lập tức nghe ra trọng điểm.

"Anh tệ đến vậy sao?" Tưởng Tùy ngạc nhiên, kéo cô ngồi xuống ghế ở góc sofa.

"Nói như thể anh từng giúp em nhiều lắm vậy. Từ lúc đến cái nơi chết tiệt này, lần nào không phải là em giúp anh? Vậy mà anh còn đảo lộn trắng đen, bảo sao em không giận."

Kiều Mãn liếc anh: "Biết vậy là được rồi."

Tưởng Tùy bật cười khẽ, nhưng khi thấy vết bầm trên cổ tay cô, nụ cười lập tức tắt lịm.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Anh hỏi.

Không ai dám hát tiếp khi chưa có lệnh, căn phòng vẫn yên tĩnh.

Câu hỏi vừa nói ra, tất cả mọi người lập tức nhìn Trương Tử Soái, mồ hôi cậu ta vã như tắm.

"Mọi… mọi người nhìn tôi làm gì?" Cậu ta cười gượng.

Kiều Mãn hất cằm, chỉ thẳng thủ phạm: "Hắn bóp đấy."

Nhìn thấy Tưởng Tùy, cô mới nhớ Trương Tử Soái là em họ của nam phụ nguyên tác – chẳng trách ban đầu nghe tên thấy quen.

Bị chỉ điểm, Trương Tử Soái hoàn toàn tuyệt vọng.

Khóe môi Tưởng Tùy cong lên: "Trương Tử Soái, mày giỏi lắm."

Trương Tử Soái lau mồ hôi, mặt mũi khổ sở bước đến trước mặt Tưởng Tùy: "Anh, anh nghe em giải thích, em không biết cô ấy là bạn gái của anh… chẳng phải anh đang theo đuổi người tên Bạch Tinh Vũ sao?"

"Cô ấy không phải bạn gái tôi."

Tưởng Tùy lười biếng dựa vào sofa, một tay đặt sau lưng Kiều Mãn.

Kiều Mãn: "Ừ, chúng tôi chỉ là bạn học bình thường, đừng nói linh tinh."

Trương Tử Soái: "…" Trời ơi, ai vừa nãy đòi quỳ, đòi nắm tay?

Mà nếu không phải người yêu, sao lại ngồi sát thế kia?!

Tất nhiên, cậu ta không dám cãi. Thấy Tưởng Tùy vẫn không phản ứng, cậu ta quay sang xin lỗi Kiều Mãn, nhưng Kiều Mãn còn lạnh nhạt hơn cả Tưởng Tùy.

Trương Tử Soái càng toát mồ hôi.

Dù là anh em họ, nhưng trong nhà địa vị của Tưởng Tùy với cậu ta đúng là như trời với đất.

Nếu hôm nay không giải quyết xong, mai Tưởng Tùy chỉ cần gọi một cú điện thoại về nhà, cậu ta nửa năm sẽ không ra đường nổi.

"Anh ơi em biết sai rồi, nếu biết đây là chị dâu, cho em tám trăm cái gan cũng không dám ép chị ấy uống rượu đâu."

Trương Tử Soái sắp khóc đến nơi, mặt mũi nhăn nhúm.

Tưởng Tùy bật cười: "Ồ, còn ép cô ấy uống rượu nữa hả."

Trương Tử Soái vội vàng nâng ly bia lên, ừng ực uống cạn.

"Em uống thay chị dâu để chuộc lỗi rồi." Cậu ta nấc lên.

Kiều Mãn cau mày vẻ chán ghét.

Tưởng Tùy: "Chưa đủ."

"Vậy… em uống hết chỗ trên bàn nhé?" Trương Tử Soái dò hỏi.

Tưởng Tùy nhìn cậu ta như xem kịch, không nói gì.

Trương Tử Soái không dám lắm lời, ôm chai bia lên uống ào ào.

Mọi người khác đều sợ chết khiếp, không ai dám mở miệng.

"Hôm qua bọn họ cũng có mặt à?" Tưởng Tùy đột nhiên hỏi.

Cả đám giật thót.

Kiều Mãn gật đầu: "Đều có."

Tưởng Tùy uể oải tựa vào sofa, thong thả nói: "Gọi quản lý mang thêm mấy két rượu đến."

Người ngồi gần cửa vội đáp lời.

Khi mở cửa đi ra, Tưởng Tùy không quên nói thêm: "Lấy rượu trắng."

Ai nấy mặt như đưa đám.

Người đó đi rồi, Tưởng Tùy quay sang nhìn người đầu tiên hát karaoke: "Hát tiếp đi."

Ba giây sau, phòng bao lại vang lên tiếng hát như ma kêu quỷ khóc.

Gã đeo kính từ lúc Kiều Mãn bước vào đã đứng chờ bên ngoài, thấy có người đi ra thì chạy tới hỏi:

"Lấy hai két rượu trắng."

Gã đeo kính vội gật đầu, thấy người đó định quay lại thì kéo lại hỏi: "Thiếu gia Trương nguôi giận chưa?"

Người kia nhếch mép: "Nguôi rồi, nguôi hẳn rồi."

Gã đeo kính thở phào.

May mà hắn cho hai bảo vệ canh Chu Chu, không để cô ta làm hỏng chuyện, cũng may Kiều Mãn biết điều, biết cái gì nên làm và không nên làm.

Tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được gỡ bỏ, hắn tự ôm hai két rượu vào phòng.

Hắn ta trút được gánh nặng trong lòng, tự mình vác hai thùng rượu vào.

“Cậu Trương, xin lỗi, đều là lỗi của tôi không quản lý tốt nhân viên. Hai thùng rượu này tôi tặng riêng, hôm nay nhất định để Kiều Mãn uống cùng cậu… vui…”

Vừa thấy Kiều Mãn ngồi cạnh Tưởng Tùy, còn Trương Tử Soái thì đang ừng ực uống bia, anh đeo kính sững người.

“Vị này là?” Tưởng Tùy hỏi.

Kiều Mãn: “Quản lý của em.”

Tưởng Tùy “ồ” một tiếng, mỉm cười nhìn anh đeo kính: “Là anh bảo Kiều Mãn đến xin lỗi à?”

Người như tên đeo kính, lăn lộn trong quán bar bao năm, là cáo già xã hội chính hiệu!

Dù không biết Tưởng Tùy là ai, nhưng không ngăn được hắn ta lập tức cúi đầu xin lỗi: “Là tôi sai, đều là lỗi của tôi.”

“Còn bắt cô ấy đi tiếp rượu.” Tưởng Tùy cười càng sâu.

Tên đeo kính run rẩy, lập tức mở thùng rượu, rút một chai ra bắt đầu uống.

Những người khác thấy vậy cũng vội vàng cầm chai lên, mùi rượu nồng nặc khắp phòng.

“Già khuynh thiên chú điệp, thất khuynh kháo đả bính, ái pia à tra huê à~”

Người đang hát sợ bị bắt uống rượu nên càng hát càng hăng, mấy người khác khổ sở uống rượu trắng, nhanh chóng ngã rạp một nửa.

Trương Tử Soái sau khi uống xong năm chai bia và nửa chai rượu trắng, nôn khan hai tiếng rồi nằm gục lên bàn trà.

“Không được rồi, em thật sự không chịu nổi nữa, anh… uống tiếp thế này, em sẽ chết mất.”

Hắn khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, ôm mặt cầu xin tha thứ.

Tưởng Tùy lạnh lùng nhìn hắn: “Uống chết thì càng tốt, đỡ phải ra ngoài mang danh họ Tưởng mà đi ức hiếp người khác.”

“Em sai rồi anh ơi, em thật sự biết sai rồi, em không dám nữa đâu…”

Trương Tử Soái khóc như mưa, từ trên bàn trượt xuống nằm bẹp luôn dưới sàn.

Cả phòng toàn là tiếng rên rỉ của những con ma men, Kiều Mãn nhíu mày, đá Trương Tử Soái đang nằm bên chân mình sang một bên.

“Lâu lắm rồi mới lại ra oai dùng quyền lực thế này, lần trước chắc là lúc mới thực tập ở công ty, dạy dỗ mấy lão già hay rủ nữ đồng nghiệp đi tiệc tùng.”

Tưởng Tùy khẽ hoài niệm chút về thời trai trẻ, rồi quay sang hỏi Kiều Mãn: “Hết giận chưa? Nếu chưa thì để tụi nó uống tiếp cũng được.”

“Uống nữa là chết thật đấy.” Giọng Kiều Mãn đều đều.

Tưởng Tùy: “Không sao, trong tiểu thuyết thì có tiền là giải quyết được hết.”

Kiều Mãn quay sang nhìn anh.

Tưởng Tùy mỉm cười: “Mà anh vừa hay lại là một kẻ vừa phất lên giàu sụ, có rất nhiều rất nhiều tiền.”

Kiều Mãn: “…”

“Không được… thật sự không được nữa rồi…”

Trương Tử Soái nằm bẹp dưới sàn thì thào, mặt đỏ bừng như gan heo.

Tuy Tưởng Tùy nói trong truyện thì chuyện gì cũng giải quyết được bằng tiền, nhưng nếu uống đến chết thật thì cũng khá phiền phức, Kiều Mãn cũng không muốn tuổi còn trẻ mà lại phải mang một mạng người trên lưng.

Dù chỉ là mạng của một nhân vật giấy.

Cô cúi đầu, cẩn thận quan sát tình trạng của Trương Tử Soái, chắc chắn chỉ là say thường thôi mới thở phào nhẹ nhõm, rồi trong khoảnh khắc tiếp theo đã chạm phải ánh mắt của Tưởng Tùy.

“…Anh nhìn em làm gì?” Cô lại nhíu mày.

Trong phòng tràn ngập mùi rượu, Tưởng Tùy tựa lưng vào ghế sofa, khóe môi khẽ cong, dáng vẻ lười nhác như thể cũng đã uống say.

“Không phải em hết giận rồi sao?” Anh hỏi.

Kiều Mãn liếc Tưởng Tùy một cái, tao nhã ngẩng cằm lên.

Tưởng Tùy cười càng vui hơn, ánh đèn mờ ảo rơi vào mắt anh, vỡ ra thành từng mảnh như sao.

“Cười gì đấy?” Kiều Mãn nhíu mày hỏi.

Khóe môi Tưởng Tùy chưa từng hạ xuống: “Còn nhớ chuyện em đánh Kiều Thêm khóc hồi lớp hai không?”

Trí nhớ Kiều Mãn rất tốt, lập tức nhớ lại chuyện đó.

“Lúc ấy bị ba mẹ mắng một trận, em suýt nữa thì viết chữ ‘không phục’ lên mặt luôn rồi.”

“Em ấy trộm đồ chơi của em, mẹ lại quay sang mắng em, sao em có thể phục được.” Kiều Mãn phản bác.

Tưởng Tùy: “Nói lý một chút đi cô Kiều Mãn, lúc đó Kiều Thêm mới có hai tuổi.”

Tưởng Tùy cười cười: “Em ấy là đầy tớ trung thành nhất của em, đâu cần anh ra mặt. Anh chỉ là...”

Kiều Mãn chờ mãi, cũng không nghe thấy cái “chỉ là” gì đó.

Cô quay đầu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt anh.

“Chỉ là cảm thấy hồi đó sau khi em ấy xin lỗi, em vừa giận dỗi vừa muốn xuống thang, y như bây giờ.” Tưởng Tùy mỉm cười nói thêm.

Kiều Mãn sững người ba giây, hiểu ý anh rồi lập tức phản bác: “Em mới không giận dỗi, càng không muốn làm lành với anh...”

Dưới ánh đèn chớp chớp, Tưởng Tùy móc ra một cây kẹo mút.

“Bạn học Kiều Mãn, làm lành đi.” Anh nói.

Kiều Mãn nhìn cây kẹo trong tay anh, đột nhiên nhớ ra hồi trước mình và anh cãi nhau vì chuyện yêu sớm, cuối cùng làm lành thế nào.

Tuổi mười lăm mười sáu đúng là thời kỳ nổi loạn, Kiều Mãn cũng không ngoại lệ.

Sau khi cãi nhau với kẻ mách lẻo, cô giận dữ trở về phòng mình.

“Tên Tưởng Tùy rác rưởi! Ai mà thèm nói chuyện với anh nữa thì là chó!”

Vừa mắng vừa đấm đá con thỏ bông trên giường, trút giận xong thì nằm xoài trên giường, u ám nhìn trần nhà.

Lúc đó, cửa sổ bị gõ vang.

“Cốc cốc cốc.”

Kiều Mãn ngẩn ra, xác định mình không nghe nhầm thì đột nhiên căng thẳng.

Nhà cô là biệt thự ba tầng, cô ở phòng hướng nam tầng hai, cửa sổ cách mặt đất bốn mét, ai lại lên được đó?

“Cốc cốc cốc.”

Lại vang lên lần nữa.

Cô nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ tối.

Lập tức lấy điện thoại ra chuẩn bị báo cảnh sát, ngoài cửa sổ vang lên tiếng Tưởng Tùy chậm rãi:

“Kiều Mãn, mở cửa đi, anh là Kiều Nguyên.”

Kiều Mãn: “……”

Nhà họ Kiều có ba anh em, anh cả Kiều Nguyên, thứ hai là Kiều Mãn, út là Kiều Thiêm.

Tên rác rưởi Tưởng Tùy này, chẳng qua là thấy anh cả hiền lành nên mới dám mạo danh.

Dường như cũng nhận ra giọng mình không giống, người ngoài cửa sổ im lặng ba giây, rồi đổi sang giọng trầm thấp dịu dàng: “Anh thật sự là Kiều Nguyên.”

Kiều Mãn không nhịn được nữa: “Tưởng Tùy, anh bị điên à?”

Bên ngoài lập tức vang lên một tràng cười lớn.

Kiều Mãn không chút duyên dáng nào đảo mắt một cái, đang định đi ngủ thì đột nhiên nghe tiếng kêu kinh hãi ngoài cửa sổ.

Cô giật nảy mình, vội chạy tới mở cửa sổ: “Anh làm sao…”

Chưa nói xong thì đã chạm phải ánh mắt tươi cười của Tưởng Tùy.

Anh ta bình yên vô sự, bám chắc vào bệ cửa sổ.

Kiều Mãn cứng đờ mặt, ánh mắt rơi xuống cái thang dưới chân anh.

“Ba anh mua cái này cách đây không lâu, mẹ anh còn mắng ông ấy một trận, bảo suốt ngày mua mấy thứ vớ vẩn,” Tưởng Tùy vỗ vỗ tay vịn của thang, “giờ thì thấy hữu ích chưa.”

Sắp sang tháng Chín, thời tiết rất đẹp, trăng cũng to bất thường.

Tưởng Tùy mặc đồ ngủ, cười toe toét chống cằm hỏi cô: “Bây giờ thế này có giống Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài không?”

“……Đó là kịch bản của Romeo và Juliet. Thay vì mách lẻo, anh có thể đọc thêm sách được không?” Kiều Mãn không muốn nói chuyện với anh ta, nhưng kiến thức văn học của anh thật sự quá tệ.

Tưởng Tùy không mấy để tâm: “Thế à? Nhưng Lương Chúc cũng có cảnh này mà? Thật ra anh luôn nghĩ mấy chuyện bên Tây là chép từ bên mình.”

Kiều Mãn lười đôi co với anh, cười nhạt rồi chuẩn bị đóng cửa sổ, nhưng Tưởng Tùy nhanh tay lẹ mắt, chống tay lên bệ cửa rồi chui vào, tiện tay đóng luôn cửa sổ lại.

“Anh giúp em một tay.”

Nói xong, anh khóa chặt cửa sổ.

Kiều Mãn: “……”

Tưởng Tùy vừa vào phòng đã lượn vòng vòng, khí thế như chủ nhà.

“Sao con thỏ lại thành ra thế này?” Anh ta tỏ vẻ ngạc nhiên, “Dù em ghét anh cũng không cần trút giận lên nó chứ, đó là quà sinh nhật mười tuổi anh tặng em đấy. Trong đời có được mấy lần mười tuổi chứ?”

Anh ta cởi giày rồi ngả người nằm lên giường, tiện tay với lấy điện thoại của cô, rồi rất tự nhiên mở khoá.

“Sao lại là màn hình cuộc gọi? Vừa nãy em định gọi cảnh sát à? Tưởng anh là trộm à?”

Tưởng Tùy lắc đầu: “Kiều Mãn, em nhát quá.”

“……Nói xong chưa? Nói xong thì cút ra ngoài.” Kiều Mãn nhìn thấy anh là bực.

Tưởng Tùy ngẩng đầu: “Vẫn giận à?”

“Không đáng giận chắc?” Kiều Mãn phản bác, dù trên người đang mặc bộ đồ ngủ hoạt hình đậm chất thẩm mỹ của mẹ, khí thế vẫn không suy giảm.

Tưởng Tùy bật cười, hỏi: “Em giận vì anh phản bội em, hay giận vì anh phá kế hoạch yêu sớm của em?”

Kiều Mãn bị anh hỏi đến sững người, rồi nhíu mày: “Khác nhau chắc? Đừng đánh tráo khái niệm.”

Tưởng Tùy cười nhếch môi, tiếp tục nghịch con thỏ bông bên cạnh.

Chiều cao của anh vốn dừng lại suốt mấy năm, hè này cuối cùng cũng bắt đầu cao lên, giờ nằm giữa đống gấu bông lại có dáng vẻ tay chân dài miên man.

Kiều Mãn bỗng thấy anh ta có chút xa lạ.

“Em thích cậu ta thật sao?” Tưởng Tùy đột nhiên hỏi.

Kiều Mãn tỉnh lại từ mớ suy nghĩ: “Ý anh là gì?”

“Em thích con người cậu ta, hay chỉ thích cái danh hiệu đứng nhất toàn thành phố kia?” Tưởng Tùy ôm con thỏ, lặng lẽ nhìn cô.

Kiều Mãn hít sâu: “Khác gì nhau đâu? Tự nhiên nửa đêm anh chạy tới đây làm gì? Sao cứ hỏi mấy thứ không đâu.”

“Không nhìn ra à? Anh đang khuyên người bạn thân yêu của mình đừng vì sĩ diện mà yêu sớm. Cái danh đứng nhất toàn thành phố thì có gì ghê gớm đâu, nếu em không bị đau bụng kinh hôm thi, chắc chắn em đã là người đứng nhất rồi.”

Kiều Mãn tức đến bật cười, không muốn nói thêm: “Mời anh nhanh chóng rời khỏi phòng em.”

“Không nghe lời khuyên à?” Tưởng Tùy nhướng mày, “Vậy thôi, anh nói chuyện khác.”

Sự kiên nhẫn của Kiều Mãn đã cạn sạch.

Tưởng Tùy không hề tự giác, từ trên giường nhảy xuống, trịnh trọng cúi người trước cô.

Kiều Mãn mặt không cảm xúc nhìn anh, chẳng buồn hỏi anh lại định giở trò gì.

Tưởng Tùy vẻ mặt đầy đau thương: “Kiều Mãn, xin lỗi. Anh không nên mách chuyện yêu sớm của em với chú Kiều và dì Viên. Em có thể vì tình bạn ngày xưa mà tha thứ cho anh một lần được không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc