*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thời Yên cảm thấy thế giới Mary Sue thật sự quá khó hiểu, tất cả mọi người đều khéo hiểu lòng người, làm cô vô cùng khó xử.
Đường Tĩnh Vân nhìn cô, trầm ngâm giây lát, có vẻ cuối cùng làm rõ đầu đuôi sự tình. Cô khẽ mím môi, uống một ngụm cà phê quản gia mới vừa đưa tới, mới mở miệng nói: “Thời tiểu thư, tôi đã hiểu ý của cô, nhưng Dụ Bân không thích tôi, tôi cũng không có cách nào giúp được cô.”
“Không, Trác tổng không phải không thích cô, là anh ta quá quen sự tồn tại của cô, cho nên mới bỏ qua tình cảm thật sự của mình!”
Tay Đường Tĩnh Vân bưng ly cà phê hơi cứng lại, tự hỏi câu nói vừa rồi của Thời Yên: “Thời tiểu thư cho là như vậy?”
“Đúng vậy.” Tiểu thuyết tổng tài không phải đều viết như vậy sao! “Tôi cho rằng, chỉ có Đường tiểu thư mới là hạnh phúc của Trác tổng, hy vọng hai người đừng bỏ lỡ!”
Đường Tĩnh Vân nhíu mày, không nói gì, tựa hồ lý do thoái thác của Thời Yên vừa rồi đã tác động lớn đến mình. Thời Yên đặt quả cân trêи người Đường Tĩnh Vân, đành phải tiếp tục khuyên bảo cô ấy: “Đường tiểu thư, cô tin tôi đi, chỉ cần cô đột nhiên biểu hiện không giống trước kia, mặc kệ là rời Trác tổng một thời gian hay là bỗng nhiên lạnh nhạt với anh ta, anh ta nhất định sẽ rất mau nhận ra được lòng mình!”
Bởi vì đàn ông đều đáng khinh như thế!
Đường Tĩnh Vân dường như có chút bị thuyết phục, Thời Yên không ngừng cố gắng: “Còn có câu ngạn ngữ nói rất đúng, muốn bắt được trái tim một người đàn ông, trước phải bắt được dạ dày của anh ta. Trác tổng ngày thường ăn sơn hào hải vị, cô có biến đổi đa dạng như thế nào cũng không chiếm được niềm vui của anh ta, cô có thể thử dẫn anh ta đi ăn một vài món bình dân, như cái gì đậu phụ thối, tinh bột nướng, mì tôm gì đó, Trác tổng nhất định sẽ thích.”
Tinh bột nướng:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)