Câu hỏi liên tiếp của Lục Cảnh Nhiên làm Diệp Nhu bị hỏi đơ ra, Diệp Nhu cảm thấy bản thân càng nói càng sai, dứt khoát khóc lóc ỉ ôi. Lục Cảnh Nhiên nhếch khóe miệng, bảo cô ta: “Thời gian không còn sớm, cô mau về ký túc xá đi.”
Diệp Nhu nâng cặp mắt đầy nước mắt nhìn anh nói: “Huấn luyện viên Lục, vừa rồi em bị thương, anh có thể đưa em về ký túc xá không.”
Cô ta cố ý bước đi chậm rì rì theo sau Lục Cảnh Nhiên, hy vọng anh có thể tới đỡ mình, Lục Cảnh Nhiên quay người lại nhìn cô ta một cái, mở App Campus nói: “Cô bị thương nặng như vậy, tôi gọi xe cho cô.”
“……” Diệp Nhu ba bước cũng thành hai bước, đi tới, “Không sao, nơi này cách ký túc xá không xa, em có thể đi về.”
“Ừ.” Lục Cảnh Nhiên đáp, cất điện thoại đi, Diệp Nhu đi bên cạnh anh, phối hợp tốc độ của anh đi về ký túc xá.
Tuy Lục Cảnh Nhiên duy trì khoảng cách nhất định với cô ta, nhưng có thể đi cùng với anh, trong lòng Diệp Nhu rất vui. Cô ta lén ngắm người đàn ông cao lớn đẹp trai bên cạnh, hơi có vẻ ngượng ngùng nói với anh: “Huấn luyện viên Lục, kỳ thật em vẫn luôn, rất thích anh.”
Lục Cảnh Nhiên nghe xong lời này, biểu tình không có biến hóa, giống như cũng không ngoài ý muốn; “Tôi không thích hợp với cô, cô đổi người khác mà thích đi.”
Diệp Nhu khó chịu cắn môi, nhìn anh nói: “Nơi nào không thích hợp? Huấn luyện viên Lục, có phải anh ghét xuất thân em không tốt?”
“Không liên quan đến cái này, tôi chỉ không thích cô.” Lục Cảnh Nhiên nói, ngừng lại ở giao lộ, “Ký túc xá của cô tới rồi, đi qua đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)