Xương cốt Thời Yên đương nhiên không gãy, trêи thực tế lúc trước truyền ra có nữ sinh gãy hai cái xương sườn cũng chỉ là lời đồn nghe nhầm đồn bậy.
Lục Cảnh Nhiên là huấn luyện viên chuyên nghiệp, ra tay nắm được nặng nhẹ, anh không có khả năng quẳng ngã gãy xương sườn của học sinh, huống chi còn là học sinh nữ.
Anh ngồi xổm bên cạnh Thời Yên nhìn cô một lúc, cúi đầu hỏi cô: “Em còn chuẩn bị nằm bao lâu?”
Thời Yên: “……” Có thể có nằm bao lâu thì bấy lâu.
Lục Cảnh Nhiên nhìn cô ăn vạ trêи cái đệm không chuẩn bị đứng lên, dứt khoát cũng không để ý cô nữa, đứng lên nói với học viên: “Tôi lại phân tích giải thích động tác một lần cho mọi người.”
Chờ Thời Yên rốt cuộc nằm thoải mái, chương trình học buổi sáng cũng kết thúc, Lục Cảnh Nhiên nhìn cô bò dậy, đi qua nói với cô: “Lần sau đi học còn lười biếng như vậy thì không cần tới.”
Thời Yên: “……”
Hôm nay cô chạy vòng lại nhảy cóc cuối cùng còn bị quẳng ngã một trận, như vậy còn gọi là lười biếng sao!!
Cô nhìn Lục Cảnh Nhiên, miễn cưỡng cười vui: “Vâng ạ, huấn luyện viên Lục, em đi về trước.”
Thời Yên đổi lại quần áo của mình ở phòng thay đồ, rồi hoạt động thân thể tàn tạ của mình, bắt xe trở về ký túc xá. Đoan Mộc Du Du và Thư Niệm Chân đang ở phòng khách nấu lẩu, thấy Thời Yên trở về, lập tức “bụp” kéo ra một dải lụa rực rỡ, thét to nói: “Chúc mừng bạn học Mỹ Lệ còn sống trở về từ lớp học của huấn luyện viên Lục!”
Đoan Mộc Du Du và Thư Niệm Chân đi lên, mỗi người đỡ một bên cánh tay cô, đỡ cô như đỡ lão Phật gia đến sô pha.
“Cảm giác thế nào?” Thư Niệm Chân hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)