“……” Như vậy cô chẳng phải là kiếm lời sao. Dưới cái nhìn chăm chú sáng quắc của Trác Dụ Bân, Thời Yên nhận lấy túi giấy, nói với anh ta: “Vậy cảm ơn, từ nay về sau anh cũng không nợ tôi, quên túi que cay kia đi.”
Trác Dụ Bân muốn nói lại thôi mà nhìn cô, cuối cùng không nói cái gì, đưa mắt nhìn cô trở lại ký túc xá.
Anh ta đi không bao lâu, bạn cùng phòng Thời Yên Đoan Mộc Du Du và Thư Niệm Chân từ bên ngoài trở lại. Vào ký túc xá, Đoan Mộc Du Du gọi với vào phòng Thời Yên: “Mỹ Lệ, tụi mình về rồi, còn mang que cay cậu thích nhất nữa nè!”
Thời Yên: “……”
Cô từ trong phòng đi ra, đầu tóc lộn xộn, Đoan Mộc Du Du vừa thấy, lập tức quỷ hét quỷ kêu nói: “Sao cậu lại biến mình thành như vậy?”
“Không có gì.” Thời Yên hữu khí vô lực lên tiếng, ngồi xếp bằng trêи sô pha, bóc một túi que cay ra ăn, “Có gì khác ăn không? Mình chưa ăn tối, đói quá đi.”
“Đói sao cậu không gọi cơm, nhà ăn không phải đưa cơm 24 giờ sao?”
“Aizz.” Thời Yên nặng nề thở dài, “Không thấy ngon miệng, hôm nay mình lại đi tìm huấn luyện viên Lục, anh ấy vẫn không chịu tha thứ cho mình.”
Đoan Mộc Du Du mím môi, đây rốt cuộc là vấn đề không thấy ngon miệng hay là đói hả??? Thư Niệm Chân nghe Thời Yên nói như vậy, nhìn quanh ký túc xá một vòng: “Con nhỏ phản bội Diệp Nhu kia đâu?”
“Không biết, có thể là đi giặt quần áo giúp mình.”
Đoan Mộc Du Du kỳ quái nói: “Cậu ta giặt quần áo cho cậu? Cậu ta có lòng tốt như vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)